Nha Nương thực sự không muốn, nàng đang tán gẫu vui vẻ với Hàn Nghệ, nói: “Con tiếp Hàn công tử là được.”
Tào Tú nghiêng mắt cau mày, Nha Nương mếu miệng, gật đầu nói: “Dạ.” Nói rồi lại quay sang nói với Hàn Nghệ: “Hàn công tử, Nha Nương không tiếp được rồi.”
“Xin tự nhiên.”
Nha Nương đi rồi, Tào Tú đưa tay ra nói: “Hàn tiểu ca mời ngồi.”
“Mời.”
Sau khi hai người ngồi xuống, Tào Tú xin lỗi nói: “Mấy hài tử này của ta đều bị ta chiều hư rồi, nếu đắc tội Hàn tiểu ca, ta chịu tội với ngươi ở đây.”
Oa, đối với ta tốt như vậy, xem ra hôm nay không chỉ là xem diễn đơn giản như như vậy nha! Trong lòng Hàn Nghệ nghĩ thầm, khoát tay nói: “Giả mẫu quá lời rồi, vừa rồi chỉ là hiểu lầm nhỏ mà thôi, không sao, không sao.”
“Hàn tiểu ca là khách quý mà hôm nay ta mời đến, chỉ sợ làm chậm trễ Hàn tiểu ca.”
Tào Tú cũng không hỏi nhiều, nàng không rõ cho lắm, Hàn Nghệ lại là một người ngoài, hơn nữa trước mắt còn là đối thủ, hỏi hắn, e rằng cũng chỉ tốn hơi thừa lời, còn có thể tăng thêm hiểu lầm. Nếu muốn hỏi thì lát nữa hỏi Nha Nương và Cố Khuynh Thành là được, huống hồ đây cũng chẳng phải chuyện lớn gì.
Hàn Nghệ cười nói: “Giả mẫu nói thế là khách khí rồi, hàng xóm láng giềng cả, cái gì mà khách quý với không khách quý chứ, ta không gánh nổi.”
“Hàn tiểu ca quá khiêm nhường rồi.” Tào Tú cười nói: “Mọi người đều biết, kịch nói này xuất phát từ tay Hàn tiểu ca, bây giờ ta chỉ là Đông Thi hiệu tần, khó tránh khỏi có chỗ sơ sót, vẫn mong Hàn tiểu ca vui lòng chỉ giáo.”
Ta dạy cho ngươi thì ta còn lăn lộn gì chứ, thật là buồn cười. Hàn Nghệ nghĩ một đằng nói một nẻo: “Chỉ giáo thì không dám, nếu giả mẫu có gì cần tại hạ hỗ trợ, tại hạ nhất định biết thì sẽ nói, nói sẽ nói hết.”
Tào Tú nghe thấy mà rất vui vẻ, cười khanh khách nói: “Có mấy câu này của Hàn tiểu ca thì ta yên tâm rồi.”
Khi hai người nói chuyện, dưới lầu chợt nghe thấy có người nói chuyện, Hàn Nghệ nhìn xuống dưới lầu, chỉ thấy một nữ tử xuất hiện trên đài, chính là Giáng Chân kia, còn chuyện tại sao Tào Tú chọn Giáng Chân, đơn giản chỉ vì bản thân Giáng Chân rất am hiểu diễn kịch, dù sao thì dung mạo Giáng Chân bình thường, nhưng lại có thể tiến thân vào một trong tứ đại hoa khôi, hoàn toàn dựa vào việc tự nâng giá bản thân, lăng xê lên, loại người này, ngươi không đưa nàng lên làm minh tinh thì thật là lãng phí nhân tài.
“Ai da, đã bắt đầu diễn rồi.” Hàn Nghệ nói.
Tào Tú nói: “Nếu Hàn tiểu ca không ngại, ta bồi Hàn tiểu ca cùng xem vở kịch này.”
Ta đương nhiên để ý nha, ta đến đây là để phong lưu khoái hoạt, chí ít bà cũng phải phái mấy tiểu muội theo tiếp ta chứ. Coi kịch, làm ơn đi, ta mới không hứng thú. Trong lòng Hàn Nghệ lạnh lẽo, nở nụ cười gượng nói: “Nào dám, nào dám, đây là vinh hạnh của Hàn Nghệ.”
Hai người cũng không vội tán gẫu, chuyện tâm bắt đầu xem.
Bối cảnh câu chuyện chính là ở nơi yên hoa, vừa xem mở đầu thì Hàn Nghệ đã biết đây là câu chuyện tình yêu của một tài tử phong lưu và một nữ tử thanh lâu. Nữ chính do Giáng Chân diễn, vậy thì nam chính chắc chắn là do Uyển Nguyệt diễn.
Tuy rằng hai người đều không thành danh dựa vào ngoại hình, nhưng khí chất Giáng Chân tốt, có phong phạm tài nữ, còn Uyển Nguyệt thì nhờ tài ăn nói mà nổi danh, văn chương tốt, giỏi về tầm chương trích cú, diễn tài tử phong lưu cũng không ai thích hợp hơn.
Đề tài của câu chuyện này, Hàn Nghệ cũng rất tán thành, bởi vì thời cổ đại, câu chuyện tài tử và ca kỹ vẫn luôn tiếp diễn, trong đó đủ lãng mạn, dù sao thì kết hôn đường đường chính chính thì thiếu sự lãng mạn, bởi vì đều là lệnh của cha mẹ, lời của mai mối.
Không thể không nói một câu, Tào Tú này cũng có chút đầu óc, biết kịch nói không phải sở trường của mình, thế là chọn bối cảnh mà mình quen thuộc, bù lại thiếu sót của mình.
Trước mắt tất cả gần như vẫn nằm trong quy củ.
Nhưng Hàn Nghệ không lo lắn chút nào, nếu không có Bạch sắc sinh tử luyến, có lẽ vở kịch này thật sự có thể nóng, nhưng có châu ngọc trước đó, chỉ có thể nói Tài tử giai nhân sinh không gặp thời nha.
Xem một lát, nội dung vở kịch hình như có chút bình thường, chỉ có hai người đang yêu đương ở đó, vũ văn lộng mặc, tài tử viết thơ tặng giai nhân gì đó, già cỗi rồi.
Đích thực, vũ văn lộng mặc, không phải là sở trường của Hàn Nghệ, nhưng đây là kịch nói, không phải cuộc thi thơ từ, có nhiều không bằng có đúng lúc.
So ra, Bạch sắc sinh tử luyến nhiều lần trì hoãn, đến như không ai đoán được kết cuộc.
Bình thường thì bình thường, nhưng Hàn Nghệ xem rất chuyên chú. Thật ra đối với hắn mà nói, ngược lại khá hấp dẫn, bởi vì đang nói về kỹ xảo tán gái, hắn là một người xuyên không không hiểu lắm, tuy có ký ức của kiếp này, nhưng trong những ký ức đó ngoài trừ giả ngoan, giả chịu đựng, hoàn toàn không có nội dung gì về mặt này, hắn mang theo thái độ học tập mà xem kịch, xem coi bắt chuyện như vậy, làm sao ra tay.
Tào Tú làm người sáng tác, điều bà quan tâm dĩ nhiên không phải là nội dung câu chuyện, mà là phản ứng của người xem, đặc biệt là Hàn Nghệ, nhìn thấy Hàn Nghệ xem chuyên chú như vậy, trong lòng cảm thấy rất đắc ý.
Mà không hề biết rằng sở dĩ Hàn Nghệ xem chuyên chút như vậy, hoàn toàn là vì hắn hi vọng tìm hiểu nhiều hơn về con người phong tình của triều Đường, hoàn toàn không phải coi câu chuyện, nhiều lắm chỉ là một quyển tạp chí du lịch của sắc thái thôi.
Trong lúc bất tri bất giác, nửa canh giờ trôi qua.
Diễn viên trên đài đúng lúc ngừng lại, hành lễ với khán giả dưới đài, sau đó lui xuống.
“Cứ thế mà diễn xong sao.”
“Ngươi làm thế còn ngắn hơn Phượng Phi Lâu một chút nha.”
Khán giả dưới đài cảm thấy vô cùng bất mãn.
May mà nói còn ngắn hơn Phượng Phi Lâu, nếu nói còn ngắn hơn Hàn Nghệ, ta thể nào cũng xuống dưới tìm con mẹ ngươi liều mạng. Hàn Nghệ cũng mặt đầy tiếc nuối nói với Tào Tú: “Giả mẫu, chỉ một chút thế à, xem còn chưa đã ghiền nữa.”
Tào Tú cười nói: “Không không không, chỉ vì các nàng Giáng Chân cảm thấy diễn quá lâu sẽ rất mệt, thế là chia thành hai hồi thượng hạ, lát nữa Kim Ngọc Nhi và Liên Nhi sẽ lên đài hiến xướng, hát xong thì tiếp tục diễn nữa.”
Bà vừa dứt lời, dưới lầu lại có một giọng nói thô tục thông báo tin này cho các khách nhân.
Như vậy mới an ủi được cơn giận của mọi người, Phượng Phi Lâu đã đủ thất đức rồi, các ngươi không thể thiếu đạo đức hơn cả bọn họ nha.
“Thì ra là thế.”
Hàn Nghệ gật đầu khen: “Chủ ý này thật sự khá hay. Thật không dám giấu, tứ Mộng của Phượng Phi Lâu chúng ta thường diễn đến thượng thổ hạ tả, nhưng không còn cách nào, nhân thủ Phượng Phi Lâu chúng ta không đủ, hơn nữa ngoài trừ kịch nói cũng không có gì thu hút khách nhân được.”
“Hàn tiểu ca nói đùa rồi.”
Trong mắt Tào Tú tràn đầy đắc ý, lại nói: “Vậy không biết Hàn tiểu ca cho rằng Tài tử giai nhân của chúng ta thế nào.”
Hàn Nghệ cười cao thâm nói: “E rằng chỉ có ba chữ có thể hình dung.”
“Nguyện lắng nghe kỹ.”
Hàn Nghệ dựng ngón tay cái lên: “Hay hay hay”