Trước giờ mình cũng không dùng nước hoa, nhưng hôm nay trên người anh lại có mùi thơm nhàn nhạt, tựa như là mùi hoa hồng.
Hứa Minh Tâm đưa đầu vào cổ Cố Gia Huy rồi hít hà một cách cẩn thận, hơi thở của cô phả vào cổ anh như lông vũ lướt nhẹ vào đó.
Ngứa.
Thậm chí anh đã không phân biệt là cổ ngứa hay trái tim ngứa.
“Đừng quậy.”
Hơi thở của Cố Gia Huy trầm xuống, giọng nói của anh cũng đã khàn đi. Khiến cho Hứa Minh Tâm giật nảy mình.
Cô chu môi rồi nói một cách nghi ngờ: “Vì sao em lại ngửi thấy mùi nước hoa trên người anh hả?”
“Hôm nay anh gặp một khách nữ, có lẽ là bị dính một chút.”
Cố Gia Huy không nói chuyện của Trịnh Hoa ra, anh muốn tự mình giải quyết, không muốn kéo cô vào chuyện này để rồi cô trở nên buồn bã.
Cái đầu nhỏ của cô chỉ cần lo cho chính mình là được rồi, không thể phân tâm thêm được nữa.
Cố Gia Huy còn chưa kịp cởi áo khoác ra thì anh đã quỳ một chân xuống, nâng chân cô lên rồi nói: “Nếu lần sau em lại không mang dép thì anh sẽ đánh mông em đó.”
“Em biết rồi! Mau đi ăn cơm thôi, nếu chờ thêm một chút nữa thì em sẽ ngất mất.”
“Sao chưa ăn, bọn họ làm gì thế hả?”
“Là em bảo nhà bếp đừng nấu. Em muốn đợi anh về rồi ăn chung. Em thấy trong tủ lạnh có bánh chẻo, em muốn ăn bánh chẻo.”
“Được, để anh làm cho em.”
Cố Gia Huy đi vào phòng bếp làm bữa tối, anh vừa nghĩ tới chuyện Hứa Minh Tâm đang đói thì chỉ muốn làm nhanh hơn để cô có thể được ăn sớm mà thôi.
Hứa Minh Tâm đứng ở cửa rồi nhìn vào bóng lưng bận rộn của anh.
Anh đã cởi áo vest, tháo cà vạt, hình tượng nghiêm túc lạnh nhạt đã trở nên hiền lành và dịu dàng hơn nhiều.