Giá trị của vật này, nói một mức nhất định, nó còn quý giá hơn cả Đế Bảo.
Dương Khai nhận ra được Tuế Nguyệt Quả, lập tức lên tinh thần.
Loại linh quả này nếu rơi vào tay người khác, có thể phát huy hiệu quả gì thì không biết, nhưng nếu tới tay hắn thì khác. Hắn là luyện đan sư. Hoàn toàn có thể dùng Tuế Nguyệt Quả làm nguyên liệu chính, luyện chế ra một lò Tuế Nguyệt đan.
Nó là linh đan gần như tuyệt tích, đại biểu có vốn liếng cùng tài sản khổng lồ!
Dương Khai lặng lẽ nuốt nước miếng, ánh mắt quét qua, mới dời chú ý vào giữa đại điện.
Ở đó, có một người một quái vật đang chiến đấu.
Trước đó nghe được tiếng đánh nhau, chính là bọn họ gây ra.
Người, chính là Khổng Kỳ Thất Diệu Thương Hội! Còn quái vật, toàn thân thỏ tươi như máu đúc thành, tràn đầy mùi tanh buồn nôn.
Huyết quái có nửa trên là thân người, cái đầu tròn, hai cánh tay, nửa người dưới lại có dạng như con quay, chạy nhanh chóng trong trong đại điện, hai tay vung lên, mùi máu tanh nồng nặc như đánh vỡ cả không khí.
Trên người Khổng Kỳ bùng lên hào quang nguyên lực, thần sắc ngưng trọng. vội vàng chạy trốn, thỉnh thoảng thi triển chiêu thức uy lực có chừng mực đánh vào huyết quái, có lẽ đang thăm dò nhược điểm của đối phương.
Võ giả như Khổng Kỳ, thường đều là hạng cẩn thận, sau khi gặp kẻ địch mạnh, không có nắm chắc tuyệt đối sẽ không tùy tiện ra tay.
Trước khi Dương Khai tới đây, Khổng Kỳ đã đánh hồi lâu với huyết quái, trên cơ bản đã thăm dò ra chiêu số cùng động tác của đối phương, chỉ tìm cơ hội cho huyết quái một đòn chí mạng.
– Sao lại đi cùng một đường với người này? Ẩn trong bóng tối, Dương Khai cau mày, lúc đó có mười mấy ngã rẽ, hắn chỉ tùy tiện chọn một cái, nhưng không ngờ lại có người nhanh chân đi trước.
Cũng may là Khổng Kỳ đi trước, bằng không lúc này phải đối phó huyết quái sẽ là Dương Khai.
Nhìn chiến trường, Dương Khai lại chuyển sang 2 trái Tuế Nguyệt Quả trên bàn dài, ý tưởng đê tiện không thể khống chế trào ra: “Thừa dịp kẻ này thu hút chú ý của huyết quái, lén cầm đi Tuế Nguyệt Quả… không tính là quá đáng chứ?”
Trước đó Dương Khai chưa từng có giao tiếp gì với Khổng Kỳ, cũng không có ân oán gì, cho nên nảy ra ý này, Dương Khai cũng không ngượng ngùng gì.
Nghĩ vậy, hắn liền thi triển ra bí thuật Hư Vô. Thu liễm tất cả khí tức, sau đó cẩn thận đi về phía bên đó.
Thi triển ra bí thuật Hư Vô, Dương Khai không phải thật sự tồn tại trong hư không, mà hoàn toàn ngăn cách khí tức, làm cho người ngoài không thể dùng thần niệm theo dõi sự hiện diện của hắn, trừ khi thần niệm của người kia đủ mạnh để xuyên thủng hư không.
Nhược điểm duy nhất của bí thuật này là – người ta dùng mắt thường có thể thấy được hắn!
Đại điện không lớn lắm, nếu như động tác của Dương Khai quá lớn, đương nhiên sẽ bại lộ hành tung, tuy nhiên nếu hắn chú ý cẩn thận một chút, chờ đến khi đi vào khu mù của Khổng Kỳ và huyết quái, mới đột ngột tung sức chạy tới trước.
Bởi vì không lo bị thần niệm người ngoài phát hiện, cho nên Dương Khai hành động không hề kiêng dè.
Nháy mắt là hắn đã đến trước cái bàn, đưa tay chộp lấy 2 trái Tuế Nguyệt Quả, muốn thu chúng vào nhẫn không gian.
Nào ngờ, đúng lúc này một quầng sáng cấm chế chợt hiện ra, trực tiếp ngăn cản bàn tay của Dương Khai.
“Hỏng rồi!” Dương Khai thầm hô, biết mình đã không thể ăn trộm dưới mắt người ta được.
Quả nhiên, quầng sáng lóe lên, Khổng Kỳ cùng huyết quái đang đánh túi bụi liền phát giác được, quay đầu nhìn tới.
Khổng Kỳ tràn đầy ngạc nhiên, trợn to mắt nhìn Dương Khai, có lẽ không ngờ dưới tình huống hắn không hề phát hiện, có kẻ xuống tay với chiến lợi phẩm mà mình đặt trước!
Hắn không nhịn được trào phúng: – Bằng hữu tu vi không cao, lá gan lại không nhỏ!
– Thường thôi thường thôi! Dương Khai miệng nói vậy, lại bùng nổ nguyên lực, mạnh mẽ đánh vào quầng sáng.
Nếu đã bị phát hiện, hắn dứt khoát trắng trợn ra tay cướp.
Quầng sáng cấm chế này cũng không kém, đã trải qua vô số năm tháng vẫn còn hoạt động được, nhưng chịu một đòn của Dương Khai, cuối cùng vỡ tan.
Dương Khai nhanh nhẹn, một tay cầm một trái Tuế Nguyệt Quả, trực tiếp ném vào nhẫn không gian.
– Ngươi… Khổng Kỳ giận dữ, người nào nhìn thấy cảnh này cũng không thể bình tĩnh được.
Hắn đi vào đây liền phát hiện ra 2 trái Tuế Nguyệt Quả, nhưng còn chưa kịp lấy đi, hồ máu trong đại điện này đã sôi trào, nhanh chóng ngưng tụ ra con huyết quái to lớn này. Khổng Kỳ bất đắc dĩ mới đánh với nó, chỉ mong sớm giải quyết quái vật này rồi đi lấy chiến lợi phẩm.
Nào ngờ giữa đường có Dương Khai nhảy ra, trực tiếp cướp mất thứ vốn thuộc về mình.
Rống….
Tuế Nguyệt Quả bị Dương Khai lấy đi, huyết quái đang chìm trong cuồng bạo hung tàn lại giận dữ gầm lên, như nổi điên xông về phía Dương Khai, vung nắm đấm lớn nện xuống.
– Chiêu này… Ánh mắt Khổng Kỳ co rút, toát ra sợ hãi.
Vừa rồi hắn đánh với huyết quái rất, nghĩ rằng đã hiểu rõ thực lực của đối phương, nhưng không ngờ nó không hề phát huy toàn lực, chỉ riêng một chiêu công kích Dương Khai là có thể thấy, huyết quái này tuyệt đối không dễ đối phó như hắn nghĩ.
Hắn nhìn lại Dương Khai, cười trào phúng, lầm bầm: – Đạo Nguyên nhất tầng cảnh… sẽ bị giết ngay chứ?
Theo hắn thấy, ngay cả mình muốn chống đỡ một đòn này cũng không phải chuyện dễ, đối phương chỉ là Đạo Nguyên nhất tầng cảnh nho nhỏ, còn không phải chuyện nháy mắt là chết?