“Làm sao cô biết được chuyện này?”.
Ngay cả khi anh đau đớn như bộ dạng hiện tại này, vậy mà vẫn rất lí trí, anh nhìn cô một cách đầy khôn ngoan.
“Tôi… Tôi nghe Trúc Linh nói như thế, hai người có chuyện gì, tôi đều biết, bởi cô ấy đều kể cho tôi nghe mà”.
“Cô ấy đối với anh… đúng thật là biết rất nhiều, chỉ là không muốn nói mà thôi. Đây cũng không phải chuyện tốt đẹp gì. Nhưng cô ấy thà rằng âm thầm chịu đựng, chứ không muốn người khác biết bạn thân đã bị lừa, cô ấy rất đơn thuần, cũng rất dễ bị gạt.
“Nè, mà đầu óc anh có vấn đề đúng không? Anh bây giờ đau tới mức chết đi sống lại rồi, vẫn còn đang muốn suy nghĩ về mớ hỗn độn này à”.
“Thiệt là đáng tiếc, tôi không thể dặn dò cô ấy, nếu cô ấy vẫn còn sống, vậy thì tốt biết bao… Trúc Linh? Trúc Linh ơi…”
Anh nhìn bản thân mình, đôi mắt bắt đầu nhòe đi.
Anh đưa tay ra, như muốn chạm vào thứ gì đó, nhưng thứ mà anh chạm được lại là không khí.
Sau đó, anh liền rơi vào hôn mê, cả người bất tỉnh hoàn toàn.
“Nè”.
Cô sững sờ, võ nhẹ vào mặt anh, nhưng mà anh lại không có chút phản ứng nào.
Nếu anh chết ở chỗ này, có phải cô sẽ bị bỏ tù không?
Cô đột nhiên cảm thấy rất sợ hãi, cũng không biết là vì lí do gì.
Bây giờ cô cái gì cũng không giúp được, chỉ có thể không ngừng vuốt xoa bụng anh.
Anh ấy mặc âu phục, hiệu quả làm việc thế này cũng quá thấp rồi, cô ấy cứ thế đích thân đi vào.
Cô làm nóng lòng bàn tay mình, không ngừng xoa bụng anh ấy, nhìn thấy tĩnh mạch anh ấy dịu đi khá nhiều, cô cũng an tâm hơn rồi, ít nhất thì cách này cũng có ích.
Cô muốn kéo anh ấy lên ghế sô-fa, nhưng cơ thể anh ta thật sự là quá nặng, cô không thể kéo anh lên được.