Lúc này, tất cả mọi người đều nín thở, lặng lặng quan sát.
– Ầm…
Tia sáng bắn ra tứ phía, năng lượng ầm ầm kêu, màn ánh sáng màu vàng lõm vào trong một chút, nhưng… vẫn phòng thủ kiên cố.
Nháy mắt, vầng sáng màu vàng khôi phục lại như cũ, thanh chiến phủ bật trở lại với tốc độ nhanh chóng, chém vào bên mình La Nguyên, chém đứt mấy lọn tóc đen của hắn…
La Nguyên đưa tay vuốt vuốt má của mình, ở đó có một vết thương dài như ngón tay, máu thịt lẫn lộn, dòng máu nóng ấm chảy ra.
– Ưm, xem ra sức biền không cách nào phá giải được. Khổng Kỳ từ tốn nói một câu. – Dù sao cũng là cấm chế do cường giả Đế Tôn cảnh bố trí!
Hắn cũng không có châm biếm La Nguyên, hành vi của La Nguyên tuy rằng có chút lỗ mãng, nhưng hắn lại dùng hành động để chứng minh một sự thực là cấm chế này tuyệt không phải chỉ dựa vào sức lực là có thể phá giải được.
– Công chúa… Tiêu Thần bỗng xoay đầu nhìn về phía Lam Huân, trưng cầu.
Lam Huân lắc lắc đầu, nói: – Ta vẫn chưa nhìn ra manh mối gì, không có gì nắm chắc cả…
Tiêu Thần khẽ gật đầu, nói: – Vậy công chúa nghiên cứu thêm một chút đi.
Lam Huân không nói gì, con ngươi xinh đẹp nhìn chằm chằm về phía trước, trông bộ dạng của nàng, dường như có nhiên cứu không nhỏ về trận pháp, đang tìm kiếm điểm yếu của cấm chế.
Lúc này, Khổng Kỳ xoay người lại, nhìn về phía trước, nói: – Các vị, có ai tinh thông trận pháp không, qua đây xem xem thế nào? Đây là Tuế Nguyệt Thần Điện trong truyền thuyết, chắc chắn là không sai, nếu có thể phá giải được cấm chế, chúng ta liền có thể vào trong tìm hiểu kỹ càng, các vị nếu như ai có khả năng này, xin đừng giấu mình nữa.
Hơn ba mươi người, ngươi nhìn ta, ta nhìn ngươi, không có ai tiếp lời.
Cái đạo của trận pháp, cũng giống như, đan dạo, khí đạo, bác học tinh thâm, nhập môn dễ dàng, nhưng để luyện tới cảnh giới cao thì không phải là việc dễ dàng gì.
Mọi người đều là võ giả Đạo Nguyên cảnh, với trận pháp ít nhiều cũng có đôi chút hiểu biết, nhưng ai có tự tin có thể phá giải được cấm chế mà cường giả Đế Tôn cảnh để lại đây?
Ngay khi đang trầm mặc, Khổng Kỳ bỗng mỉm cười, nhìn về một người nào đó trong đám người, nói:
– Cung huynh, ngươi không tới thử sao?
Mọi người nghe vậy, đông loạt dồn ánh nhìn về phía người nọ, chỉ thấy hắn buồn bực đứng tại chỗ, ánh mắt ai oán nhìn Khổng Kỳ.
– Họ Cung… Đây không phải là cái họ thường gặp, lẽ nào là…
– Là người của Cung giả ở Thiên Hà Cốc… Thì ra là vậy!
– Ha, lần này phá giải trận pháp có hy vọng rồi.
Chúng võ giả mồm năm miệng mười, ánh mắt dồn hết lên người nam tử họ Cung kia.
– Người này là ai? Dương Khai thấp giọng hỏi. – Sao mọi người hình như rất có lòng tin với hắn?
Biện Vũ Tình liếc nhìn hắn một cái, nói: – Hỏi ta à?
Nàng ta bày ra cái vẻ như tóm được cơ hội, có thể lừa gạt bắt chẹt Dương Khai vậy.
– Thích nói thì nói! Dương Khai hừ nói.
Biện Vũ Tình híp mắt lại, nói:
– Bổn hộ pháp mới phát hiện, tên tiểu tử ngươi… đáng ghét vô cùng!
– Hừ, cái đó còn phải xem là đối với ai.
Khâu Vũ tiếp lời nói: – Cung gia tại Nam Vực rất có tiếng tăm, tuy rằng thực lực gia tộc không cường đại võ giả trong gia tộc bọn họ, ai ai cũng tinh thông trận pháp, không thể coi thường, đặc biệt là lão tổ Cung gia bọn họ, lấy trận pháp nhập đạo, mấy chục năm trước đã đạt tới tu vi Đế Tôn cảnh, ngưng tụ đế vị, về mặt trận pháp, cả Nam Vực này có thể xếp vào ba người đứng đầu… còn về người trước mặt này, nếu như ta nhớ không nhầm, có lẽ là thiếu chủ đời này của Cung gia, Cung Văn Sơn.
– Hiểu rồi. Dương Khai gật đầu.
Khâu Vũ nói không sai, người bị kẹt giữa đám người chính là thiếu chủ đời này của cung gia, Cung Văn Sơn. Tuy tu vi của hắn không tính là quá cao, nhưng cũng không thấp, là Đạo Nguyên lưỡng tầng cảnh. Nhưng nếu so về trận pháp chi đạo, tất cả đám người ở đây cộng lại, sở học e rằng cũng không bằng một cái móng tay của hắn.
Cung gia chính là đại gia về trận pháp được truyền lại đời đời.
Thời khắc này, Cung Văn Sơn mặt nhăn như trái mướp đắng, từng bước tiến về phía trước dưới ánh nhìn của mọi người, vừa đi vừa lẩm bẩm: – Thực đáng ghét… chỉ là nghĩ tới chơi một chuyến, sao lại gặp phải cái thứ phiền phức như thế này cơ chứ. Nếu bây giờ mà cự tuyệt, khẳng định sẽ chọc mọi người tức giận, những kẻ này chăm chăm như hổ rình mồi, không đánh hắn tới tè ra quần mới lạ… Ai, thật là phiền chết đi được. Tên khốn Khổng Kỳ đáng chém vạn lần này, ngày sau nhất định mình sẽ khiến hắn ăn phân mà tự tử!
Khổng Kỳ đứng ở bên kia, khóe miệng co quắp nói: – Cung huynh… ngươi thực nghĩ là, với thực lực của tại hạ… sẽ không nghe thấy lời ngươi đang lẩm bẩm sao?
Cung Văn Sơn mặt nhăn như trái mướp đắng, ngẩng đầu nhìn Khổng Kỳ một cái, hừ nói: – Chính là nói cho ngươi nghe đấy, sao nào!
Khổng Kỳ dở khóc dở cười, chỉ có thể chắp tay nói: – Cung huynh tha thứ, chỉ là nơi này không có ai tinh thông trận pháp, chỉ có thể trông chờ vào ngươi.
Cung Văn Sơn, hừ nói: – Ngươi và ta quen biết mấy chục năm, ngươi cũng biết tính khí của ta!
Khổng Kỳ không ngừng gật đầu: – Phải phải phải, ghét nhất là phiền phức… điều này ta đương nhiên biết.
– Phá giải trận pháp là điều phiền phức nhất! Cung Văn Sơn trên khuôn mặt lạnh nhạt tựa như có thêm một tầng sương, đi tới phía trước vầng sáng vàng, đứng ổn định, nhìn vài lần, xoay người lại nói: – Muốn ta phá giải nói, không phải là không có thể, bất quá ta sẽ có được lợi ích gì?
– Lợi ích… Khổng Kỳ da mặt co rúm, lòng nghĩ đây lẽ nào là hành động cháy nhà hôi của trong truyền thuyết, trong nhất thời không biết nên tiếp lời như thế nào.
– Tha cho ngươi không phải chết, có được coi là lợi ích không? Vô Thường bỗng chen ngang.
Cung Văn Sơn lập tức quay đầu nhìn lại, khóe miệng nhếch lên một nụ cười châm chọc, nói: – Ngươi đang uy hiếp ta sao?
Vô Thường hừ nói: – Phá giải cấm chế này, ngươi có thể có con đường sống, nếu không bây giờ ngươi sẽ chết ngay tại đây.
Dáng vẻ của hắn rất nghiêm túc, rõ ràng không phải là đang đùa.
Cũng không có ai coi hắn đang đùa, dù sao lời này cũng xuất phát từ miệng của Vô Thường.
– Thú vị… Cho dù đối mặt với Vô Thường, Cung Văn Sơn cũng không có chút sợ sệt nào, hai ánh mắt tiếp xúc với nhau, không hề lảng tránh, hiển nhiên cũng là một tên cứng đầu.