“Có thể không nhắc tới chuyện này được không vậy?”, Diệp Thành ho hắng, sau đó hắn lấy ra một miếng ngọc thạch rồi lạc ấn thần thức vào trong đó, “phái người đem cho quốc sư của nước Thiên Lam”.
“Rõ”, thị vệ đứng canh bên ngoài điện lập tức bước vào nhận lấy ngọc thạch mà Diệp Thành đưa.
“Ôi cái não này của ta”, sau khi thị vệ rời đi, Diệp Thành không ngừng gõ vào đầu mình, từ sau khi ở Vân Nhược Cốc hắn liền rơi vào trạng thái thế này, cho dù là Thánh Chủ Thiên Đình thì hắn cũng đành bất lực, chỉ có thể dựa vào tiếng đàn của một người phàm để duy trì trạng thái tỉnh táo.
“Huynh có bao giờ nghĩ vì sao mình lại có phản ứng với tiếng đàn của ta không?”, Liễu Như Yên nhìn Diệp Thành hỏi thăm dò.
“Khúc đàn này không phải là khúc đàn bình thường”, Diệp Thành hít vào một hơi thật sâu, “ta có thể nghe ra lai lịch của khúc nhạc này lớn tới mức nào, nó có sức mạnh làm đánh thức thế gian, nếu như được gảy bởi tu sĩ có cảnh giới cao si thì có thể dùng sức của một người địch được cả nghìn quân”.
“Vậy huynh dạy ta tu luyện nhé?”, Liễu Như Yên nhìn Diệp Thành với ánh mắt đầy hi vọng.
“Ta có một đồ đệ cũng là công chúa ở đất nước người phàm, là ta đưa cô bé đi theo con đường tu sĩ này”, Diệp Thành tìm một nơi thoải mái ngồi xuống, hắn lấy ra vò rượu, trong đầu hiện lên hình ảnh Tịch Nhan, “có điều ta cũng có phần hối hận, năm xưa vì ta mà cô bé suýt chút nữa gặp hoạ diệt thân, ta không muốn cô đi trên con đường đó, đây là con đường đầy khổ ải và tàn khốc, phải đánh đổi bằng máu”.
“Ta không sợ”, Liễu Như Yên hít vào một hơi thật sâu, ánh mắt rõ vẻ kiên định, cô cũng giống Tịch Nhan năm xưa, mang theo vài phần kiên cường.
“Ta có thê tử rồi”, Diệp Thành như nhìn ra ý tứ trong lời nói của Liễu Như Yên, cô đâu phải chỉ có khát vọng tu tiên, rõ ràng là muốn đi theo hắn, tâm tư của nữ nhân hắn đương nhiên vẫn hiểu được phần nào.
“Lời nói ta nói ba năm trước với bây giờ cũng giống nhau mà thôi”, Liễu Như Yên nghẹn ngào bặm môi, cô không dám nhìn thẳng vào đôi mắt Diệp Thành, “ta không quan tâm huynh có bao nhiêu nữ nhân, cũng không mong đợi trở thành nữ nhân của huynh, ta chỉ mong khi huynh mệt rồi ta có thể gảy đàn cho huynh nghe, như vậy là ta mãn nguyện rồi”.
“Cô hà tất phải như vậy?”
“Trời xanh đã cho huynh và ta tương ngộ thì ta sẽ không buông tay lần nữa đâu.