Tuổi mười tám, vẫn còn đang đi học, một dáng vẻ còn ngây thơ, đơn thuần đáng yêu.
Lúc đó, cô giống như một tờ giấy trắng, muốn khóc thì khóc muốn cười thì cười, ôn ào lộn xôn.
Là anh, là anh từng bước nhuộm bẩn tờ giấy trắng này, mực bắn tung tóe, mỗi nét bút đều không thể thay đổi nữa.
Trúc Linh đến cả mặt cô ta còn chưa gặp, nhưng lại để lại di chúc cho cô ta, có phải là… có phải là nhìn thấy dáng vẻ của chính mình năm đó.
Cô ấy đã sống như những gì anh mong muốn, nhưng lại không thể giống như dáng vẻ cô mong, đó là lí do cô mới xem trọng người phụ nữ xa lạ này đến như vậy?
Anh ấy nhìn cô gái dưới đất, nhưng bản thân lại chìm vào hư không.
Tưởng chừng như, người mà anh nhìn thấy không phải là Annie, mà là một mặt khác của Hứa Trúc Linh.
“Được rồi, đừng có khóc nữa, tôi cũng không muốn làm khó cô nữa. Cô thiếu tiền phải không?”
Anh đi thẳng vào vấn đề.
Tiền?
Cô nghe xong câu này, lập tức dựng thẳng đứng tai dậy.
Cô mở to mắt nhìn cặp mắt mờ mờ sương kia, hoài nghi nhìn anh, không hiểu ý của anh là gì.
“Có phải cô muốn mua một ngôi nhà lớn, mặt hướng ra biển, mùa xuân trăm hoa đua nở?”
“Đúng rồi, vì vậy tôi mới tới đây lấy tiền mà”.
Cô dụi dụi lau nước mắt.
“Còn thiếu nữa không?”
“Gó người nào nói không thiếu tiền chứ, tiền không phải càng nhiều càng tốt à”.
“Vậy được, mê tiền cũng tốt, tôi có thể cho cô tiền, sau này tiền lãi trong tài khoản của cô ấy vẫn phải ở đó. Còn tiền của cô, mỗi tháng tôi sẽ cho cô. Cô muốn làm cái gì, tôi cũng không cản đường cô, chỉ xin cô đừng khiến cô ấy thất vọng. Ngoài ra, nói cho tôi biết, cô cùng với cô ấy còn nói gì nữa”.