Hoàng thượng không biết nên làm gì cho phải, chỉ sợ Thẩm Lệ vì muốn phản bác Trữ vương mà nhất thời hành động theo cảm tính.
“Hôn nhân đại sự không phải là trò đùa của trẻ con, trẫm là vua của một nước cũng không thể tùy ý ban hôn, chuyện này phải có cha mẹ của ngươi đồng ý mới được.”
Vẻ mặt Thẩm Lệ vô cùng thành khẩn.
“Chu Thanh là con dâu tương lai của Nghiễm Bình Bá phủ, điểm này, trên dưới Nghiễm Bình Bá phủ đều biết. Không dối gạt bệ hạ, tổ mẫu của thần còn cố ý mang vòng ngọc người đeo bao nhiêu năm tới chùa Đại Phật khai quang, để cầu mong Phật quang phổ chiếu vĩnh bảo bình an, lại bảo thần tặng vòng tay này cho Chu Thanh. Sở dĩ một mực kéo dài mà chưa thành thân, đơn giản là vì nhạc phụ tương lai của thần từng nói, trừ phi ngài ấy thi đậu Tiến sĩ, bằng không sẽ không gả con gái cho thần. Thần hiểu được tâm tình của nhạc phụ, ngài ấy là sợ nhà mẹ đẻ yếu thế, nữ nhi gả tới Bá Phủ phải chịu ủy khuất. Vốn dĩ thần rất nguyện ý chờ, đợi đến khi nhạc phụ thi đậu, sẽ tới cửa cầu hôn, song hỉ lâm môn. Đáng tiếc..”
Thẩm Lệ hơi ngừng lời, quay đầu liếc nhìn Ninh Vương một cái.
“Vạn lần không ngờ, chỉ vì vị hôn thê của thần giống với Trầm Minh Nguyệt, liền rước lấy tai vạ bậc này. Thần khẩn cầu bệ hạ ban hôn, chiêu cáo thiên hạ. Chu Thanh, là chính thất của thần.”
Trong đầu Trữ vương hơi lóe lên. Chợt, ông ta dường như hiểu ra gì đó! Chẳng lẽ Thẩm Lệ vẫn luôn chờ đợi một cơ hội cầu xin thánh chỉ ban hôn? Dù sao Chu Thanh chính là một dân nữ bình thường, tương lai nếu như tiến vào Nghiễm Bình Bá phủ, tiến vào giới phu nhân danh viện kinh thành, sẽ khó tránh khỏi bị người khinh bỉ. Nhưng nếu như có thánh chỉ ban hôn thì lại khác, dù có bị người ta khinh bỉ, thì nàng ta cũng có vốn liếng để đứng thẳng lưng. Cái này.. Ông ta chân trước cho Thẩm Lệ 50 vạn lượng bạc, bây giờ, chân sau lại tặng cho hắn một cơ hội cầu xin thánh chỉ ban hôn đúng không?
Khóe mặt giật một cái, sắc mặt Trữ vương nhất thời có chút khó coi.
Hoàng thượng nhìn phản ứng của Trữ vương, khóe miệng chợt xuất hiện ý cười như có như không: “Ngươi thật sự muốn cưới một nữ tử thường dân?”
“Mong bệ hạ thành toàn.”
“Được, trẫm liền ban thưởng cho ngươi một đạo thánh chỉ.”
Hoàng thượng liếc mắt nhìn Ninh Vương, lại nghiêm nghị nhìn Thẩm Lệ: “Chỉ là ngươi dẫn người tự tiện xông vào Ninh Vương Phủ..”
Trữ vương chỉ sợ Thẩm Lệ kiên trì muốn đòi cái gì mà công bằng công khai công chính, lập tức nói: “Đều là hiểu lầm, hiểu lầm thôi, cũng là nghiệt tử của Thần Đệ không hiểu chuyện mới khơi mào sự cố, để cho Thẩm đại nhân phải chịu ủy khuất.”
Nói rồi, Trữ vương quay sang vỗ vỗ vai Thẩm Lệ.
“Tương lai Thẩm đại nhân thành thân, bản vương nhất định sẽ tặng hạ lễ.”
Thẩm Lệ cũng không khách khí, đáp: “Hi vọng là hậu lễ.”
Trữ vương.. Bàn tay đang vỗ vai Thẩm Lệ, lập tức cứng đờ. Hả?
Hoàng thượng nhìn vẻ mặt Ninh Vương như cái bảng pha màu mà không nhịn được cười. Tiểu tử thúi này nói chuyện ác miệng như thế từ bao giờ vậy.
Trữ vương hứng thú bừng bừng tiến cung cáo trạng, đã không thành công, còn giúp người ta may áo cưới, đã thế còn phải hứa tặng một phần hậu lễ. Trong lòng chán ghét đến đòi mạng, một đường đen mặt rời cung về nhà.
Ngự thư phòng.
Trữ vương vừa đi, Thẩm Lệ mượn cớ muốn thương nghị chuyện thánh chỉ ban hôn với hoàng thượng mà lưu lại.
Ngự thư phòng đèn đuốc sáng trưng chiếu vào gương mặt mệt mỏi của hoàng thượng, Thẩm Lệ khẽ nói: “Bệ hạ gần đây thân thể không được tốt sao?”
Hoàng thượng mở to mắt nhìn hắn một cái, thở dài đáp: “Chuyện thuỷ vận, thực sự khiến trẫm ăn ngủ không yên, trẫm chỉ không hiểu, rõ ràng là chuyện tốt ích nước lợi dân, tại sao đám sâu mọt này lại có thể ngăn cản đến mức này.”
Trong lòng phẫn uất, hoàng thượng đấm liên tục lên bàn mấy lần.
“Những năm này, giao thông đi lại của triều đình luôn là đường bộ, điều này đã tạo thành một chuỗi lợi ích liên hoàn, trong chuỗi lợi ích này, bất kỳ một khâu nào bị đụng chạm đều sẽ khiến toàn bộ đường dây bị rung chuyển. Huống chi chúng ta còn muốn đánh gãy toàn bộ chuỗi lợi ích liên hoàn này. Bọn hắn kịch liệt phản đối, cũng là bình thường. Người chết vì tiền chim chết vì mồi a.”
Hoàng thượng rầu rĩ thở dài một hơi, đổi chủ đề: “Không nói chuyện này nữa, ngươi quả thực muốn cưới cô nương tên là.. là..”
“Chu Thanh.”
Hoàng thượng nhíu màu liếc nhìn Thẩm Lệ: “Ngươi thật sự muốn cưới một người không có chút thân phận nào như vậy sao? Ngươi phải biết, một khi cưới, chính là chính thê, chính thê tương lai của ngươi có ý nghĩa như thế nào!”
Thẩm Lệ vô cùng kiên định, đáp: “Mong bệ hạ thành toàn, thần là thật tâm thực ý.”
“Vì sao? Nàng có nhan sắc như thiên tiên ư?”
Thẩm Lệ lắc đầu.