“Tiểu thư có gì sai bảo ta không?” Thiếu nữ đeo mặt nạ dùng một âm thanh lạnh lẽo hỏi.
“Lão Ảnh, ta biết rằng lúc Hàn huynh cùng bí mật bàn bạc với tổ phụ thì ngươi vẫn ở trong đại sảnh. Lúc đó ngoài việc tổ phụ truyền bí thuật thần niệm cho Hàn huynh còn nói gì khác không? Người đừng dấu giếm ta điều gì.” Ngân Nguyệt nhìn thẳng vào thiếu nữ đeo mặt nạ, nghiêm túc hỏi.
Thiếu nữ nghe vậy hai mắt hơi chớp động, nàng cười gượng gạo nói:
“Vì Ngao Khiếu đại nhân đã đem giao kèo của ta chuyển cho tiểu thư nên hiện giờ ta chính là ảnh vệ của ngươi, tất nhiên sẽ không giấu diếm điều gì. Ban đầu Ngao Khiếu đại nhân không nói về bí thuật vận đụng thần niệm mà muốn gả tiểu thư cho Hàn đạo hữu. Đại nhân cam đoan rằng, chỉ cần Hàn đạo hữu đồng ý mối hôn sự này, chẳng những sẽ được đại nhận truyền cho kinh nghiệm tiến vào Đại Thừa mà còn nguyện đem hơn phân nửa số bảo vật tích cóp cả đời để lại làm của hồi môn. Tuy nhiên Hàn đạo hữu vẫn từ chối, hắn chỉ đáp ứng dùng bí thuật thần niệm để giúp cho tiểu thư thôi.”
“Tổ phụ nghĩ rằng chỉ cần ta cưới Hàn huynh là thỏa được ước nguyện, nên những sơ hở trong lòng sẽ bù lại được không ít. Nhưng ông nghĩ vậy là sai rồi. Với tính tình của Hàn huynh, hắn sẽ không thể đáp ứng chuyện này! Nếu hắn đồng ý mới làm ta thất vọng. Nhưng tổ phụ bị người ta từ chối như vậy chắc chắn vẻ mặt rất khó coi a.” Ngan Nguyệt thì thào nói.
“Sau khi Ngao Khiếu đại nhân bị từ chối, tuy trong lòng có chút không vui nhưng đại nhân chẳng nói gì thêm. Dù sao Hàn đạo hữu cũng không phải loại tu sỹ Hợp Thể Kỳ bình thường.”
“Điều này cũng phải thôi, lúc này đừng tưởng Hàn huynh phải xưng hô tiền bối với tổ phụ mà khinh thường, sau này hắn có rất nhiều khả năng tiến vào Đại Thừa Kỳ, là hy vọng rất lớn của hai tộc Nhân và Yêu. Vì vậy dù có hậm hực gì nhưng tổ phục sẽ không thể gây bất lợi cho Hàn huynh được.
Thôi, vậy cũng tốt rồi! Lão Ảnh, người nghỉ ngơi đi!” Ngân Nguyệt lo lắng một lúc rồi quay sang ảnh vệ phân phó.
“Vâng, Lão Ảnh xin cáo lui.” Thiếu nữ đeo mặt nạ hơi khom người, thân hình cũng dần mờ nhạt đi rồi biến mất giữa không trung.
Còn Ngân Nguyệt cũng trầm ngâm trong chốc lát rồi cũng từ từ rời đi.
Vong Tình Quyết sắp phát tác nên nàng cũng không dám trì hoãn thêm.
Chồng trên danh nghĩa của Ngân Nguyệt là Thiên Khuê Lang Vương của Yêu tộc, hơn chục năm trước trong một trận đại chiến giữa Yêu tộc và Ma tộc đã bất ngờ bị vài tên Ma tôn đồng loạt đánh lén rồi ngã xuống.
Kể từ đó, tia cố kị còn sót lại trong lòng Ngao Khiếu cũng tan đi nên vừa rồi mới gặp Hàn Lập lão đã muốn trực tiếp bàn đến chuyện hôn nhân của Ngân Nguyệt.
Tất nhiên là Hàn Lập lựa lời từ chối.
Ở trong lòng hắn đối với Ngân Nguyệt có đến bốn phần tình cảm theo kiểu bạn bè, bốn phần giống như huynh muội, còn chuyện yêu đương nam nữ chỉ chiếm có hai phần mà thôi.
Chính vì thế mà hắn không ngại ngùng từ chối lời đề nghị của Ngao Khiếu.
Nhưng thâm tâm hắn cũng đã quyết định, nếu bí thuật sử dụng thần niệm của Ngao Khiếu không thể nào chữa trị hoàn toàn cho Ngân Nguyệt thì hắn sẽ tìm cách khác để giải quyết vấn đề này.
Khi đã có quyết định trong lòng nên cũng không suy nghĩ nhiều thêm nữa, hai mắt dần khép lại, hắn bắt đầu ngồi tu luyện.
Cứ như vậy mấy ngày sau đó Hàn Lập một mạch ở trong gian phòng bí mật tu luyện bí quyết mà Ngao Khiếu lão tổ truyền cho.
Theo lời của Ngao Khiếu lão tổ, chỉ cần đem pháp quyết này tu luyện đến thành tựu nhất định, khi đó cơ thể sẽ tự phát ra một loại năng lực có khả năng khắc chế các dao động thần niệm của Vô Tình Quyết
Đương nhiên là pháp quyết này chẳng phải chỉ có vậy, nó đổi với người tu luyện cũng có không ít điểm tốt, so với các loại pháp quyết chuyên môn tăng cường thần niệm hoàn toàn bất đồng.
Hơn nữa sau khi tu luyện pháp quyết này Hàn Lập phát kiện ra một điều rất đáng vui mừng, theo như Ngao Khiếu Lão tổ nói việc luyện tập pháp quyết này rất gian nan, nhưng đối với hắn lại thoải mái vô cùng, cứ một mạch như suối đổ thành sông cực kỳ thuận lợi.
Sau khi nghiền ngẫm kỹ, cuối cùng hắn cũng hiểu được việc này có liên quan đến Luyện Thần Thuật của hắn.
Dù sao hắn cũng tu luyện thành công Luyện Thần Thuật phức tạp của Tiên giới, các loại bí thuật tu luyện thần niệm bình thường này thực sự không đáng để trong lòng.
Ngắn ngủi trong hai tháng trời hắn đã đem mấy tâng đầu của bí thuật sử dụng thần niệm nay tu luyện sạch sẽ.
Trong đoạn thời gian này, mỗi khi Ngân Nguyệt thoát khỏi tác dụng của Vong Tinh Quyết lại tìm đến hắn để truyện trò, cả hai đều nói trời nói biển hàn huyên vô cùng cao hứng.
Cứ như vậy suốt nửa tháng sau, chiếc thuyền đã bình yên vô sự tiến vào khu vực liên quân khống chế ở lãnh thổ của Mộc tộc.
Chiếc thuyền như một tòa lâu các của Ngao Khiếu không hề dừng lại, hắn cho thuyền lao thẳng về tổng bộ của liên quân, đóng ở thành Mộc Miên.
Trên đường thỉnh thoảng gặp vài đội tuần tra, nhưng tất nhiên là bọn chúng nhận ra chiếc thuyền đặc biết này là bảo vật phi hành của ai, vì vậy chỉ đứng từ xa hành lễ cung kính, một chút ý muốn chạy tới ngăn cản cũng không có.
Mười ngày tiếp theo trôi qua, phía trước chiến thuyền lớn hiện ra hơn mười gốc cây khổng lồ cao đến tận chân mây.
Mỗi gốc cây đều cao đến năm sáu nghìn trượng, lớn khoảng ba bốn mươi trượng, toàn thân xanh biếc, xung quanh, còn như ẩn như hiện một tầng hào quang lóng lánh chớp động liên tục.
Dựa vào những gốc cây lớn này làm cột trụ, bên trên là một tòa thành chia làm mười tầng được làm từ các loại cây cối, rõ ràng cả toàn thành được gác lên những gốc cây khổng lồ này, ngay đến cả một vệt bùn đất nhỏ cũng không cách nào tìm ra được.
Mà trên bức tường thành cao lớn được làm từ các loại gỗ khác nhau có thể mơ hồ thấy được các đội vệ binh đang tuần tra qua lại.
Đây đúng là đại doanh liên quân, Mộc Miên Thành, ngoài ra nơi đây cũng là trọng điểm thứ hai của Mộc tộc năm xưa.