Mặc dù đã trở về rất lâu nhưng cô vẫn có cảm giác đã qua một đời, Ngọc Nữ Phong vẫn là Ngọc Nữ Phong, chỉ thiếu một người.
“Tỷ!”
Làn gió nhẹ thổi tới, Sở Linh huyễn hoá ra, ngồi bên cạnh cô nhẹ giọng hỏi: “Tỷ đang nghĩ gì vậy?”
“Không nghĩ gì cả”, Sở Huyên vuốt tóc, trong nụ cười có thêm vẻ năm tháng bể dâu.
“Tỷ đang nghĩ tới Diệp Thành phải không?”, Sở Linh khoác tay Sở Huyên, tựa đầu vào vai cô: “Nam Sở đã thái bình, tất cả người của Nhân Hoàng đều đã đến Bắc Sở, sẽ có tin tức của hắn sớm thôi”.
…
Đây là một khu vườn đầy hoa, dù là mùa đông giá lạnh nhưng nơi đây vẫn hoa thơm chim hót, vạn vật sinh sôi nảy nở.
Giữa những bông hoa rải rác, Nhược Hi bước đi, đuổi theo những cánh bướm như một tiểu tinh linh, thi thoảng sẽ cười khúc khích với giọng cười trẻ thơ, hồn nhiên, vô tư, vô lo vô nghĩ.
Trên lầu các, Diệp Thành lẳng lặng ngồi trước gương đồng, ngẩn người nhìn mình trong gương.
Phía sau hắn, Liễu Như Yên đang cầm một chiếc lược, lúc này cô đang chải mái tóc trắng rối bù cho hắn, cô chải rất cẩn thận, từng sợi từng sợi từ từ được chải mượt.
“Ta sẽ dạy tất cả nữ tử của nước Nam Triệu khúc đàn đó, huynh sẽ khoẻ lại nhanh thôi”, Liễu Như Yên vừa chải tóc vừa khẽ nói, như nói với mình mà cũng như nói với Diệp Thành đang đờ người.
“Rốt cuộc ta là ai?’, Diệp Thành lên tiếng, chất giọng khàn khàn.
“Huynh tên Diệp Thành, là tiên”, Liễu Như Yên khẽ cười.
“Diệp Thành”, Diệp Thành lẩm bẩm lặp lại, vẻ mặt càng mờ mịt hơn, một cái tên vừa lạ vừa quen khiến hắn không nhớ được, nhưng cũng không sao quên được.
“Lại đây nào cô bé, tới đây với gia gia nào”, ngoài cửa sổ vang lên giọng nói của Liễu Thanh Tuyền, tuy là vua của một nước nhưng lúc này ông không hề có vẻ uy nghiêm của Hoàng đế, ông ôm Nhược Hi vào lòng, cực kỳ cưng chiều.
Mới mấy ngày trôi qua, ông đã được thăng chức từ phụ thân lên gia gia, ngươi nói xem có phải rất kỳ lạ không?