Nhưng cái thân phận Hứa Trúc Linh đã sớm không còn tôn tại trên thế giới này nữa rồi, cục cảnh sát cũng đã làm xong giấy chứng tử cho cô, loại bỏ nhân khẩu.
Theo như quyền thừa kế, nếu không phải Tiểu Hy thì chính là Cố Thành Trung.
Từ từ đợi đã…
Bản di chúc!
Hay là tự mình làm giả một bản di chúc, âm thầm tìm luật sư với ngân hàng công chứng, không phải là được rồi sao?
Bồng nhiên cô mắt sáng rực lên, phát hiện ra sau khi mình không còn lọt vào tình yêu nữa, quả thật là biến thành một người thông minh sáng suốt, tỉnh thân sảng khoái, chỉ số thông minh cũng tăng lên mấy tầng, đúng là làm cho người khác cảm động mà.
Cô lập tức về nhà viết một bản di chúc, phía bên trên viết rõ, quyền thừa kế để lại cho cô.
Sau đó cô nhanh chóng tìm được luật sự, trong một ngày đã có thể lấy tiền trong két an toàn của ngân hàng rồi.
Cô còn đút lót cho người khác, dặn dò bọn họ không nói với Cố Thành Trung, dù sao anh ta cũng không quan tâm đến số tiền này.
Không ngờ, người đầu tiên phát hiện ra chuyện này không phải là Cố Thành Trung, mà là Chu Đình.
Mỗi tháng Chu Đình đều trả tiền hàng tháng vào tài khoản của Hứa Trúc Linh, hôm nay lúc cô đi ngân hàng, phát hiện ra tiên trong két an toàn không còn nữa.
Phản ứng đầu tiên của Chu Đình chính là, có người lấy tiền trộm đi mất rồi.
Cô lập tức gọi điện thoại cho Cố Thành Trung, gấp gáp nói: “Anh ba, không hay rồi, có kẻ lạ mặt nào đó đã trộm hết số tiền trong tài khoản của Hứa Trúc Linh đi mất, mấy triệu bạc giờ chỉ lại vài trăm ngàn, đến phí dịch vụ của ngân hàng cũng không cần trả nữa”.
Cố Thành Trung nghe xong, đùng đùng tức giận, lập tức đi tới ngân hàng.
Tổng giám đốc ngân hàng đích thân đón tiếp anh, đặc biệt kính trọng.