Gần như trong cùng một lúc, ngoài cửa có mấy tiếng bước chân nhẹ nhàng.Vài thị nữ mặc váy màu bạc tay cầm khay trà đi đến. Kính cẩn đem dâng lên mỗi người một ly trà xanh biếc.
Hàn Lập đang nghĩ đến việc của Ngân Nguyệt, tự nhiên không có tâm tư nhấm nháp thứ linh trà không tầm thường này.
Nhưng vì giữ phép lịch sự nên khẽ nhấp môi lấy lệ rồi đem chén trà đặt ra tới một góc bàn. Sau đó yên lặng mà chờ Ngao Khiếu lão tổ nói.
Nhưng thật không ngờ rằng, Giải Đạo Nhân cầm ngang chén trà bình tĩnh đánh giá. Sau đó lại một hơi uống hết vào trong bụng, còn lắc lư cái đầu đờ đẫn nói:
“Quả là vậy, trong nước trà này có linh lực đặc thù tựa hồ đối với ta có một chút lợi ích. Ngao đạo hữu còn có thứ này không?”
“Ha ha, Giải huynh thật sự là người ngay thẳng. Yên tâm, Bích Long trà này tuy rằng rất hiếm có, nhưng lão phu còn thêm một ít. Giải huynh đã nói thích thì lão phu sẽ đem tặng.” Ngao Khiếu lão tổ hai mắt sáng ngời, không lưỡng lự trả lời.
Xem ra lão cũng muốn tạo quan hệ tốt với Hoàng Kim Cự Giải.
“Ta cám ơn.” Dù sao Giải Đạo Nhân cũng là khách, hắn cũng không nói thêm điều gì.
Biết rõ đối phương có thân phận là Ngụy Tiên Khôi lỗi, Ngao Khiếu lão tổ cũng không mấy để ý rồi quay qua nhìn Ngân Nguyệt, trong mắt hiện lên một tia yêu thương nói:
“Linh nhi, ngươi mới tu luyện Vong Tình Quyết không lâu, tâm tình còn chưa vững chắc, nên về trước an dưỡng đi. Đừng để xảy ra cái gì ngoài ý muốn, bây giờ chi cần hai vị đạo hữu này ở lại với lão phu thôi.”
“Nếu là mệnh lệnh của tổ phụ, Linh nhi tất nhiên sẽ tuân mệnh.” Ngân Nguyệt suy nhĩ xong, liền lập tức lui xuống.
Nàng hướng Hàn Lập cùng Giải đạo nhân thi lễ xong liền thong dong rời khỏi căn phòng. Vẻ mặt vẫn hết sức lạnh nhạt, dường như nàng coi Hàn Lập ở trước mắt chỉ như một gã bằng hữu tầm thường vậy.
Hàn Lập nhìn chằm chằm vào bóng người vừa xoay bước đi, môi khẽ nhúc nhích vài, nhưng vẫn là im lặng không có gì lời để nói ra.
Biểu tình của hai người đều bị Ngao Khiếu lão tổ nhìn thấy hết, trên mặt không khỏi nở một nụ cười khổ. Chờ sau khi Ngân Nguyệt thật sự biến mất căn phòng lão mới nói:
“Hàn đạo hữu, ngươi đã biết đến xuất thân trước kia của Linh Lung. Nói vậy chắc ngươi đã thông qua những người khác mà tìm hiểu một ít.”
“Chính xác là ta có nghe qua một ít. Tuy nhiên sau khi nàng trở về linh giới thì hình như liền bị tiền bối giữ lại bên cạnh.” Hàn Lập hỏi lại.
“Chính xác là như thế. Ngày đó, lúc nó mới trở về từ Nhân giới, nó vẫn chưa trở về trong tộc mà là trực tiếp tìm được chỗ lão phu bế quan. Quỳ ở ngoài cửa tận bảy ngày đêm. Lão phu còn nhớ rõ ràng lúc đó, mãi đến khi ta không nhịn được bèn mở cấm chế ra đưa nó vào. Lúc này mới thấy vóc dáng của nó thật xác xơ tiều tụy…” Ngao Khiếu lão tổ thở dài rồi thì thào nói rất nhỏ như tự nhủ với bản thân mình vậy.
Hàn Lập im lặng nghe hết thảy, trong mắt dần trở nên nhạt nhòa.
Một chút thời gian đi qua, Ngao Khiếu lão tổ mới chậm rãi nói tiếp…
Ngao Khiếu chậm rãi kể ra những việc thoạt nghe như rất bình thường của Ngân Nguyệt. Hàn Lập chăm chú lắng nghe, hắn cũng nhận ra những ẩn ý sâu lắng. Từng trận bùi nguì xúc động liên tiếp trào dâng trong lòng, nhưng trên vẻ mặt hắn vẫn thản nhiên không biểu lộ ra điều gì.
“Mãi đến khi ta nhận ra sự bất ổn trong đó thì mọi việc đã lỡ rồi. Linh nhi đã tu luyện Vong Tình Quyết được một ít thành quả, tuy chưa thể đoạn tuyệt được hết tất cả những tình cảm nhưng ta cũng không dám để nó rời xa ta. Chính vì vậy dù chuyến xâm nhập vào lãnh thổ của Mộc tộc này đầy nguy hiểm nhưng ta vẫn phải mang nha đầu này bên cạnh mới an tâm được. Mà cũng thật chẳng ngờ, ngay đúng dịp này lão phu lại gặp được Hàn đạo hữu đang trên đường trở về từ Ma giới. Đúng là ông trời có mắt, trong cõi hư vô luôn tìm được một tia sáng.” Phải mất gần một canh giờ sau Ngao Khiếu mới đem mọi chuyện kể hết ra, sau đó lão ngồi im lặng suy tư.
Vẻ mặt của Hàn Lập trầm lại, hắn cũng ngồi suy tư một lúc rồi hỏi:
“Như vậy có nghĩa là, Linh Lung lãnh đạm với ta như vậy bởi vì Vong Tình Quyết kia. Nàng nhờ vào nó để tu luyện đến Hợp Thể Sơ Kỳ, mà mãi đến tận lúc đó tiền bối mới nhận ra thể chất của Linh Lung hoàn toàn không thích hợp đối với việc tu luyện pháp quyết này. Một khi đem Vong Tình Quyết tu luyện đến mức cao nhất thì nó sẽ phản phệ, tất cả tu vi cũng theo đó mà tan biến hết. Nhưng nếu đình chỉ tu luyện giữa chừng thì tu vi chẳng những không tiến lên được mà cũng dần dần thụt lùi xuống. Cho dù Ngân Nguyệt có dừng việc tu luyện Vong Tình Quyết lại nhưng vẫn gặp rất nhiều hiểm họa, ngoài ra từ nay trở đi pháp lực của nàng vẫn trì trệ tại một điểm.”
“Không chỉ như vậy, bởi vì thể chất nó tương khắc với pháp quyết này nên hiệu quả của mấy tầng đầu đối với Linh Lung khác xa những gì ta dự liệu. Hiện giờ mỗi ngày Linh Lung chỉ có thể duy trì được bản tính thật của mình trong một phần ba thời gian, những lúc khác nó phải chịu ảnh hưởng của Vong Tình Quyết mà biến thành dáng vẻ lạnh lùng như ngươi vừa gặp vậy. Mà càng về lâu về dài, do tác dụng của pháp quyết này, thời gian mà nó có thể tỉnh táo càng lúc càng ít đi, đến cuối cùng thì hoàn toàn biến mất.” Ngao Khiếu im lặng một lúc rồi giảng giải mọi chuyện cho Hàn Lập.
“Cái gì? Nếu đúng như lời của tiền bối thì mỗi ngày Ngân Nguyệt có thể tỉnh táo được một lúc. Vậy khi ta và Nguyên Sát đang giằng co, cũng là lúc nàng mới xuất hiện, biểu tình của nàng khi đó thật khác lạ, chắc đây là lúc nàng tỉnh táo?” Hàn Lập trở nên vui vẻ.
“Hàn đạo hữu nghĩ một người có tâm tình biến đổi liên tục như vậy là chuyện tốt sao? Đối với nhưng người có tâm trí không kiên định, chỉ sợ vừa ngồi xuống tu luyện không được bao lâu đã khiến tâm hồn phân liệt mà phát điên. Hiện giờ cứ mấy ngày ta lại phải thi triển Trấn Thần Thuật mới có thể làm giảm bớt tổn thương về thần thức của nó. Đây chính là nguyên nhân tại sao ta không thể để nó rời xa ta.” Ngao Khiếu lão tổ ngao ngán lắc đầu.
“Pháp quyết của Vong Tình Quyết mà tiền bối đã cho Linh Lung thật sự không có cách nào giải trừ sao? Hơn nữa, dù sao người cũng là tu sĩ Đại Thừa, với thần thông to lớn như vậy chắc việc này không thể làm khó được người mới phải.” Vẻ mặt của Hàn Lập bỗng cau có, hắn vội vàng hỏi.
“Linh Lung đúng là cháu ruột của ta, nếu có biện pháp thì ta đã thực sự làm rồi. Nhưng nói đi còn phải nói lại, nếu thiên phú Thất Tinh Nguyệt Thể của nó không trỗi dậy thì cho dù có tu luyện hoàn toàn Vong Tình Quyết nhưng ta vẫn có cách giải trừ. Mà giờ đây, hai thứ này tương khắc lẫn nhau, chúng đã quấn lấy nhau làm một rồi. Nếu ta có thần thông ngang với trời thì cũng đành bó tay thôi.” Mi mắt của Ngao Khiếu nhíu lại, lão do dự một lúc rồi nói ra bí mật mà trước giờ lão vẫn che dấu mới hầu hết mọi người.