Tình huống của Trương Nhược Tích có chút tương tự như vậy, nếu không bất kể thế nào cũng không giải thích được vì sao nàng trong thời gian hai ngày ngắn ngủi có thể tấn thăng thực lực như vậy, thậm chí bản thân mình còn không hề phát hiện.
Nghĩ tới đây Dương Khai hỏi:
– Nhược Tích, trước kia có người giải thích cho ngươi về tấn thăng Phản Hư Cảnh cùng Thế tràng ngưng luyện sao?
– Không có. Trương Nhược Tích nghe vậy lắc đầu. – Trước kia lúc ở nhà, Nhược Tích thực lực còn rất thấp, lão tổ nói chờ tư tới Thánh Vương Tam tầng cảnh sẽ nói với ta những điều này…
Dương Khai nghe vậy gật đầu, hắn nhớ mình cũng chưa từng nói những điều này với nàng.
Phản Hư Cảnh tấn thăng cũng vậy, dù không hiểu cũng có thể tìm tòi, tới lúc thì phát huy.
Nhưng Thế tràng ngưng luyện không phải là một sớm một chiều có thể hiểu rõ, nhưng Trương Nhược Tích vừa rồi ngưng luyện Thế tràng quả thực có một lần là xong.
Nói cách khác làm thế nào ngưng luyện Thế tràng sợ là sớm đã bén rễ trong thần hồn của nàng, đây tuyệt đối là nguyên do huyết mạch lực truyền thừa.
– Tiên sinh, có phải việc tu luyện của Nhược Tích xảy ra vấn đề không? Trương Nhược Tích có chút thấp thỏm lo âu hỏi han.
– Không thể nào. Dương Khai liền vội vàng lắc đầu để tránh nàng hiểu lầm, hắn dừng một chút rồi nói tiếp: – Ngươi vừa mới tấn thăng, củng cố tu vi quan trọng hơn, về Tiểu Huyền Giới đi.
– Vâng. Trương Nhược Tích ôn thuận gật đầu buông lỏng thể xác và tinh thần, để Dương Khai thu nàng vào Huyền Giới Châu.
Đứng tại chỗ trầm tư một hồi, Dương Khai vẫn có chút không rõ tình huống, hắn vừa rồi cũng không hỏi Nhược Tích về hư ảnh nữ tử to lớn kia, vì nàng đại khái cũng không biết đáp án, hỏi cũng bằng không.
Một lát sau, hắn quay đầu nhìn về một bên, cách đó không xa, một đạo lưu quang nhanh chóng đến gần.
Chốc lát, Hoa Thanh Ti hiện ra trước mặt hắn, bộ dáng vui mừng, hiển nhiên là thu hoạch không nhỏ.
– Đã xảy ra chuyện gì? Hoa Thanh Ti thấy hai thây khô trên đất liền thất kinh hỏi.
– Có người tìm phiền toái mà thôi. Dương Khai lạnh nhạt giải thích, cũng không có hỏi nàng rốt cuộc thu hoạch những thứ gì, dù sao trước đây đã nói rồi, hết thảy thu hoạch đều thuộc về nàng, hắn chỉ nói:
– Muội về trước đi, ta còn có việc muốn chạy tới khu vực mùa đông.
– Chờ chút.
– Làm gì?
Hoa Thanh Ti hé miệng cười nói:
– Trên đường trở về ta đột nhiên nghĩ tới một chuyện.
Dương Khai không nói tiếp, chỉ dùng ánh mắt ra hiệu cho nàng nói tiếp.
– Lưỡng Quý Sơn bên trong có một mật tàng,có hứng thú đi thăm dò một chút hay không? Hoa Thanh Ti mỉm cười hỏi.
– Sao muội biết được? Dương Khai nghi ngờ hỏi.
Hoa Thanh Ti nói: – Ta là người Tinh Thần Cung, nếu là khôn có gì bất ngờ xảy ra, lần này Thần Cung nội bốn mươi vị danh ngạch có ta một phần. Vì Tứ Quý Chi Địa ta đã sớm chuẩn bị, biết một chỗ mật tàng có gì lạ đâu.
– Lưỡng Quý Sơn sao? Dương Khai lộ vẻ trầm tư
– Yên tâm, tuy rằng ta không biết huynh tới khu vực mùa đông làm gì, nhưng lần này chỉ là thiện đường mà thôi, không mất bao nhiêu thời gian đâu.
– Có xác định vị trí không? Dương Khai hỏi.
Hoa Thanh Ti không nhị được liếc mắt nói: – Mật tàng kia cũng chỉ là chút dấu vết để lại có ghi trong tong môn điển tịch, mặc dù có một phần bản đồ, nhưng chỉ hướng cũng không rõ, chỉ khoanh vùng một phạm vi. Nếu thực sự muốn đi phải tự tìm mới được..
– Nói vậy bên trong rốt cuộc có gì muội cũng không biết? Dương Khai hỏi.
Hoa Thanh Ti nhìn bộ dạng hắn có vẻ không muốn liền không khỏi bĩu môi nói: – Xem ra huynh không hiểu nhiều về Tứ Quý Chi Địa này a.
– Nói như thế nào? Dương Khai nhướn mày.
Hoa Thanh Ti cười hì hì nói: – Huynh biết Tứ Quý Chi Địa này sinh ra vì ai không?
– Muội biết? Dương Khai nhướn mày
Hoa Thanh Ti đắc ý nói: – Không biết ta hỏi huynh làm gì?
Dương Khai lập tức cười gằn một tiếng: – Nói.
Thấy hắn một bộ thần thái uy hiếp mình, Hoa Thanh Ti không khỏi dẩu miệng hừ nói: – Tuế Nguyệt Đại Đế, nghe qua chưa?
Dương Khai lắc lắc đầu.
Hoa Thanh Ti thần sắc ngưng trọng nói: – Từ xưa tới nay, có tư cách gọi là Đại Đế tồn tại, tất cả đều là tối cường giả đứng đầu trên đời này. Nhưng dù bọn họ là đứng đầu nhất cũng có khả năng rơi xuống. Trong sử sách ghi lại Đại Đế rơi xuống tối thiểu cũng có mấy chục người. Tuế Nguyệt Đại Đế chính là một trong số đó, vị Đại Đế này tu luyện thần công có tên gọi Tuế Nguyệt Thần Quyết, năm tháng như thoi đưa, thần thông vừa ra khoảnh khắc ngàn năm, trong người vô thanh vô tức tuổi thọ thất lạc tự nhiên mà chết.
– Vị Đại Đế này rốt cuộc rơi xuống như thế nào? Không người nào biết, nhưng nghe đồn Tứ Quý Chi Địa này chính là một động phủ bí mật của Tuế Nguyệt Đại Đế. Bí cảnh nội lực của bốn mùa cũng là Tuế Nguyệt Đại Đế thi triển thần thông hiển hoá ra, vô số năm không cần thiết không tiêu tan. Còn nghe đồn tại một chỗ ở Tứ Quý Chi Đại tổn tại một toà Thần Điện hùng vĩ đỉnh thiên lập địa gọi là Tuế Nguyệt Thần Điện, trong đó có vô số thứ tốt Tuyế Nguyệt Đại Đế để lại. Nếu ngươi có thể chiếm được một vài thứ thì tiền cảnh sau này một đường bằng phẳng không trở ngại gì. Tương truyền này vẫn lưu truyền trong các đại phái, đáng tiếc không có người nào có thể xác nhận, chỉ có một số ghi lại mơ hồ mà thôi. Mà ta nói mật tàng kia rất có khả năng chính là có quan hệ với Tuế Nguyệt Thần Điện.
Nàng dương dương đắc ý tự thuật một phen quả nhiên gợi lên hưng trí trong lòng Dương Khai.
– Nhưng nếu huynh ngại phiền toái thì không đi được rồi. Hoa Thanh Ti bộ dáng khiêu khích.
Dương Khai quyết đoán hướng nàng đưa ra một tay.
– Làm cái gì?
Hoa Thanh Ti cảnh giác hỏi.
– Bản đồ đưa đây.
Hoa Thanh Ti lập tức bưng kín nhẫn không gian của mình nhảy lui lại vài bước cắn răng nói: – Ta cảnh cáo huynh, nếu huynh dám dùng sức ta liền…
– Muội liền sao? Dương Khai tới gần nàng nói: – Ở đây không có ngươi, nếu muội có kêu rách cổ họng cũng không có ai tới cứu…thêm nữa, ta chỉ cần hạ một ý niệm muội sẽ phải ngoan ngoãn đem dâng bản đồ.
– Vô sỉ, cầm thú, đừng có tới đây…Tới nữa ta sẽ kêu lên đó. Được rồi được rồi, cho huynh là được.
Hoa Thanh Ti vừa lấy tấm da thú từ nhẫn không gian ra ném cho Dương Khai vừa tức giận khinh bỉ nói: – Như này rất thú vị hả? Một đại nam nhân khi dễ một cô gái yếu đuối, huynh có còn sĩ diện hay không?
Dương Khai kệ nàng, chỉ nhìn bản đồ vẽ đơn sơ trên tấm da thú kia, phát hiện quả như Hoa Thanh Ti nói, trên bản đồ này không nhiều đầu mối lắm, hơn nữa chỉ hướng cũng không rõ.