Người ngồi gần Trương Thác nhất yên lặng châm cho mình một điếu thuốc, hút xong liền nhả khói về phía chỗ Trương Thác đang ngồi.
Bọn họ làm nhiều điều như vậy, đơn giản là vì muốn tăng thêm sự bực bội trong lòng Trương Thác.
Thử nghĩ một chút xem, có một đống tài liệu với số liệu chỉ tiết đều cần phải được thẩm tra, đối chiếu với văn bản tài liệu đang được đặt trước mặt bạn từng cái một. Còn phải ở trong một hoàn cảnh cực kỳ nóng, khói thuốc liên tục bay tới.
Như vậy căn bản là khiến cho người ta không có tâm trí để xử lý những chuyện phía trước mắt.
Thời gian từng giây từng phút trôi qua, ở trong căn phòng này chính là một loại đau khổ và dày vò.
Tất cả mọi người đều đang cố chịu đựng sự dày vò này đồng thời cũng cười lạnh trong lòng. Bọn họ đang nghĩ, tên họ Trương này có thể chống cự được bao lâu, bây giờ, bày ra trước mặt tên họ Trương này chỉ có hai cách.
Đầu tiên, rời đi ngay lập tức mà không xem tài liệu, nói với mọi người rằng anh ta không hợp tác.
Thứ hai, qua loa xem hết những tài liệu này rồi sau đó ký tên.
Đối với việc đọc kỹ tất cả các bản kế hoạch, họ không tin có người có thể hoàn thành công việc như thế này trong môi trường như vậy.
Về lựa chọn thứ nhất, nếu rời đi ngay mà không xem tài liệu, như vậy là tập đoàn Nhất Lâm sẽ từ bỏ cơ hội hợp tác với những công ty này, mà thái độ kiêu ngạo của Trương Thác một khi đã truyền đi, sẽ có rất nhiều công ty tìm cớ để công kích tập thể. Việc này sẽ khiến cho cổ phiếu của tập đoàn Nhất Lâm bị chấn động và ảnh hưởng, mà danh tiếng của tập đoàn Nhất Lâm cũng sẽ tụt dốc không phanh. Hiện tại một khi tập đoàn Nhất Lâm quật khởi, có rất nhiều người muốn nhắm vào tập đoàn Nhất Lâm.
Về lựa chọn thứ hai, nếu như Trương Thác xem qua loa những xấp tài liệu này rồi lựa chọn ký vào giấy thỏa thuận, thì điều đó tương đương với việc đưa tập đoàn Nhất Lâm vào chỗ vạn kiếp bất phục, vì trong xấp tài liệu này có rất nhiều từ cạm bẩy.
Thời gian trôi qua, những người này thầm đếm từng giây trong lòng, bọn họ cũng không cho rằng Trương Thác có thể chịu được bao lâu.
Mỗi người đều toát mồ hôi đầm đìa, vừa lúc bọn họ còn tưởng rằng Trương Thác sắp không nhịn được, đột nhiên, trong không gian im lặng này truyền đến một tiếng ngáy.
“Khò! Khò”
Tiếng ngáy này đặc biệt to rõ, chỉ cần nghe âm thanh này có thể biết được, chủ nhân của tiếng ngáy khò khò này hẳn là đang ngủ rất ngon.
Mà tiếng ngáy này lại đang phát ra từ chỗ Trương Thác đang ngồi.