Công phu cuối cùng cũng không phụ lòng người, hắn cũng không dùng bút lông viết tiếp mà nhìn trái nhìn phải nhìn trên nhìn dưới, cảm thấy chữ bản thân không đến nỗi nào quá tệ.
Nhìn các học sinh xung quanh, có đặt bút rất nhanh, có nhíu mày trầm tư, đau khổ suy nghĩ, cũng có một số công tử phóng đãng ngày thường không học, bứt tóc vò đầu, đến mức nét mặt đỏ lên trông già nua thấy rõ, ngay cả rắm cũng không phóng được.
Đường Tiểu Đông tự nhận mình cũng thuộc về dạng này, thật ra hắn cũng đề bút viết nhanh, chỉ là đang viết Phong Nguyệt Đại Lục của Đoan Mộc Đại Hà thôi.
Không có biện pháp, Trưởng công chúa Ngọc Chân và Kha Vân Tiên thúc dục hắn muốn xem tập tiếp theo, đến nỗi xuân tâm nhộn nhạo khó có giữ thanh tỉnh lại trách hắn viết quá biến thái, làm hại các nàng muốn việc ấy…
Dù có viết sai, hay không viết sai đi nữa, hắn vẫn phải dập tắt hai đầu hỏa nhiệt các nàng, bận đến nổi có chút không chịu được.
Cuối cùng cũng hoàn tất xong xuôi tên mình, thấy khảo quan chủ giám Vương đại nhân đi tới, Đường Tiểu Đông duỗi lưng lười nhác, cười tủm tỉm nói:
– Vương đại nhân, học sinh nộp bài.
Ngoại trừ tên, trên bài thi trắng đến không thể trắng hơn, so với phấn trắng còn trắng hơn nữa. Bạn đang đọc truyện tại TruyệnFULL.vn – www.TruyệnFULL.vn
Ngay lúc Vương đại nhân còn chưa phản ứng kịp, Đường Tiểu Đông trước ánh mắt chớp động của hắn, vươn các ngón tay nhỏ khua động, thu hồi đồ vật của mình, nghênh ngang rời đi.
Vương đại nhân run sợ hồi lâu mới hiểu được ý tứ trong lời của Đường Tiểu Đông với bọn họ đêm đó, thì ra là muốn bọn họ giúp đỡ mình, hí lộng vị trí thứ sáu này.
Ý tứ thì đã hiểu rõ, chỉ là vẫn không rõ dụng ý chân chính của Đường Tiểu Đông là gì?
Một số thi từ của Đường công tử nói ra được các tài tử truyền đọc rộng rãi khắp nơi, ai cũng tán thán hắn bụng đầy kinh luân, hơn nữa ngay cả Trưởng công chúa Ngọc
Chân cũng cực kỳ tôn sùng hắn, bằng tài trí của hắn, tựa hồ muốn đạt kim khoa trạng nguyên cũng không phải việc khó, vì sao lại phải làm chuyện cổ quái như vậy?
Đau đầu, cực kỳ đau đầu.
Phu quân tương lai ra khỏi trường thi sớm nhất, làm chúng nữ bỏ đi sự lo lắng trong đầu mừng đến hoan hô nhảy nhót, tựa như lần này phu quân tương lai đã đạt kim khoa trạng nguyên của khoa khảo lần này rồi vậy.
Đối với chất vấn liên thanh của chúng nữ, Đường Tiểu Đông chỉ kiên trì nói thi lần này thật không tệ, bất quá hắn không muốn tạt nước lạnh vào chúng nữ, nên hàm hàm hồ hồ ám chỉ một chút ý tứ:
– Học tài thi phận, nghìn vạn lần không nên kỳ vọng ta quá cao đó.
Chúng nữ đều mừng rỡ cực kỳ, sao lại để ý đến ám chỉ nho nhỏ này, kỳ thật Lôi Mị vẫn dùng ánh mắt oán trách nói:
– Bình thường phu quân giáo dục người khác đầu tiên chính là tự tin vào bản thân, lần này lại nói như vậy sao?
Đường Tiểu Đông vội ho một tiếng:
– Chuyện này… Hơn phân nửa còn phải xem vận khí nữa…
Nộp giấy trắng lên, lại thông qua quan hệ nội bộ định vị trí thứ sáu, ít nhiều có chút bất an, lộ chuyện thì hỏng.
Trung tâm ngu nhạc giết g làm lễ, bày yến hội lớn, so với lễ Tiết còn náo nhiệt hơn. Hà Hiểu Nguyệt hai tay nhanh nhẹn thân thủ khéo léo, làm Hà Ngụy nhìn thấy thở dài ai oán, nữ nhi còn chưa xuất giá, lòng đã sớm chạy theo người ta, để lão nhân như mình sống vắng vẻ ở nhà, thực sự là con gái lớn không thể giữ ở nhà mà.
Ngược lại bên kia bàn lớn tràn trề, ngay cả Trung Hoa tổng đường cũng hơn mười cỗ, tóm lại, cũng là chúc lão đại hoàn thành khoa khảo, vinh đăng Kim Bảng.
Lời chúc vinh đăng Kim Bảng kia làm Đường Tiểu Đông xấu hổ không thôi.