Vào lớp giáo viên bắt đầu kiểm tra tháng Mười Một, Khúc Yên hít một hơi sâu. Kiến thức nắm vững, nội dung thuộc lòng. Cân thận làm bài thi tháng.
Sau đó cô và Tô Nhiên Nhiên hẹn nhau tại một quán cà phê vào buổi trưa. Kể rằng sau khi cô đi cô ấy đã được chuyển tới chỗ Lục Minh. Bàn của họ đã để trống.
Khúc Yên nghe xong thì cười, bảo cô ấy học tập cố lên.
Tô Nhiên Nhiên hỏi cô học tập thế nào. Cô nhún vai chỉ bảo tạm ổn.
Đến khi điểm thi được công bố, Khúc Yên là người vui vẻ nhất. Tuy không đứng top đầu nhưng vẫn là top hai trong bảng đỏ danh dự. Số điểm tuyệt nhiên cao ngất ngưỡng. Mọi người đều đồn đại rằng tháng tiếp theo Khúc Yên sẽ vươn lên vị trí đứng đầu tháng. Một học muội mới chuyển đến đã có thể đứng ở vị trí thứ hai thì quả thật không thể xem nhẹ.
Lục Minh khẽ nhìn bài thi được phát của cô, Khúc Yên cười nhạt:”Tôi được 150 điểm.”
Lục Minh cũng đã không còn xa cách như lúc đầu, thỉnh thoảng sẽ châm chọc cô vài câu.
Cậu ấy nhếch môi, đưa bài thi chi cô xem điểm:”Đương nhiên tôi cũng được 150 điểm rồi.”
Khúc Yên khẽ cong khoé môi, gật đầu xem như đã rõ. Họ không giống đôi bạn cùng bàn cùng nhau cố gắng, mà nhiều hơn là sự thù địch. Miễn là Khúc Yên giơ tay là Lục Minh không lâu sau cũng sẽ giơ tay lên.
Khi thi cũng thế, cố gắng che bài thi mình hết sức có thể. Sau khi có điểm thì sẽ cạnh tranh với nhau. Lâu lâu trên bàn Lục Minh sẽ có trà sữa được đưa tới, cậu ta không thích uống mấy thứ béo này, ném đi lại không được vì bên trong còn nước uống, bèn đem đồ phiền phức đó cho Khúc Yên.
Đến gần cuối tuần, Lục Minh từ ngoài bước vào trên tay còn cầm theo một mảnh giấy. Lúc đầu Khúc Yên không quá để tâm vào nó, cô đang uống sữa đậu nành và đọc sách văn học. Chuyên chú đọc sách thì nghe Lục Minh gọi.
Khúc Yên quay đầu lại, đợi cậu ta hỏi tiếp.
Lục Minh hỏi:”Cậu thi vào khối nào. Tự nhiên hay xã hội?”
Khúc Yên dứt khoát nói:”Tự nhiên. Còn cậu?”
Lục Minh im lặng một lúc rồi đáp:”Tôi cũng có ý chọn tự nhiên, chỉ là điểm Hoá tôi không tốt.”
Khúc Yên nhếch môi:”Kém!”
Cậu ta cau mày định mắng cô thì Khúc Yên nói thêm:”Trước đó Vật Lý là môn tôi rất sợ. Thời gian trước nhờ Nhiên Nhiên, tôi khá lên không ít, sau đó cũng tự ở nhà học tập. Nếu cậu tự ti về nó thì cứ cố gắng mà luyện tập đề. Tôi biết giới hạn của cậu đâu phải chỉ có như thế.”
Lời nói của Khúc Yên cứ văng vẳng bên tai cậu, gần đến kỳ thi cuối tháng Mười Hai cậu ta càng chăm chỉ luyện đề hơn, Khúc Yên và Lục Minh chuyển lên lớp mới đã hai tháng, hai tháng đó họ không ngừng nổ lực hết mình. Lâu lâu Khúc Yên lại nhờ Lục Minh giải hộ Vật Lý. Lục Minh cũng đã thân thiết hơn với cô, đã biết mở miệng nhờ cô giảng giùm bài Hoá Học.
Cậu ấy vẫn là bộ dạng trầm trầm ổn ổn đó, nhưng Khúc Yên cũng không vì thế mà lơ là, mở sách ra tiếp tục làm bài tập.
Sau đó cô cũng đã quyết định tham gia vào Câu Lạc Bộ Hoá Học, lâu lâu vào đó lại ghi chép. Cùng lúc đó cô tham gia một cuộc thi Toán Toàn Quốc. Kỳ thi sẽ bắt đầu vào giữa tháng Một năm sau.
Tối hôm đó Khúc Yên về nhà đã thấy Thẩm Tây Thừa đang cho Thất Thất ăn, lạnh lùng nói:”Ăn nhiều vào đi, mập rồi thì bán. Đồ thứ lắm lông hay quấn chân, đúng là phiền toái.”
Khúc Yên dựa người vào tường, mỉm cười nhìn anh:”Hỏi tại sao mà Thất Thất mấy hôm nay lại có da thịt nhiều đến thế? Hoá ra là có người đang vỗ béo nó.”
Thẩm Tây Thừa không ngẩng đầu lên, nói với cô:”Nó bị đói chết thì anh lại tốn đất chôn nó.”
Khúc Yên bĩu môi, đi tới choàng tay qua cổ anh:”Thật là độc miệng nha.”
Thẩm Tây Thừa đứng dậy, xốc Khúc Yên trên lưng mình, tấm lưng anh to lớn lại săn chắc. Khi nằm lên lại thoải mái cùng với đó là trên người anh tản ra một ít hơi lạnh nên lại càng dễ chịu hơn.