“Ăn có ngon không?” Trương Thác nở nụ cười hỏi.
“Ngon… à không không không” Triệu Chính Khải vừa mới nói ra, liền vội vàng lắc đầu: “Không hề ngon một chút nào cả, nếu mà nói ra thì tôi vẫn thấy hành lá ngon hơn”
“Được rồi” Trương Thác thở dài một hơi, sau đó mở miệng nói: “Vừa rồi lúc cậu đang đi thanh toán, tôi đã mua tiệm mì này lại rồi, vốn dí muốn nói rằng cho cậu thêm hai bát thịt nữa, nếu đã không ngon vậy thì bỏ đi vậy, tôi tự mình đi ăn một chút vậy”
Trương Thác nói xong, bưng theo chiếc bát đứng lên.
Trương Thác vừa mới xoay người đi, liền cảm giác được có người đang túm lấy ống tay áo của mình.
“Anh!” Triệu Chính Khải một tay kéo ống tay áo của Trương Thác, một tay bưng bát mì, vô cùng đáng thương mà nhìn Trương Thác: “Tôi xin lỗi mà!”
“Cút đi!”
“Xin anh đấy”
Mười mấy phút sau, Triệu Chính Khải bưng một chiếc bát chứa đầy thịt bò, vô cùng mãn nguyện gắp thịt bỏ vào miệng ăn.
Đợi sau khi xử lý xong toàn bộ thịt bò trong bát, Triệu Chính Khải mới châm một điếu thuốc, ngồi ở đó trông giống như một ông bác lớn tuổi: “Thác à, tôi nói với anh này, mặc dù anh có tiền, thế nhưng anh vẫn còn trẻ, sau này những chỗ cần dùng đến tiền vẫn còn rất nhiều, làm người không thể quá khoe khoang lãng phí đâu, vừa rồi tôi chỉ là thăm dò anh một chút, anh liền cho tôi một bát thịt bò không lấy tiền, điều này không ổn chút nào, tôi có kiến nghị thế này, cửa tiệm này, anh có thể để tôi giúp anh quản lý, tuyệt đối..”
Triệu Chính Khải vẫn còn đang điên cuồng chém gió, Trương Thác lấy chiếc điện thoại ra liếc nhìn một cái, trầm giọng nói: “Đồ vật vẫn chưa cướp lại được”
Thanh âm của Triệu Chính Khải đột nhiên im bặt lại, sắc mặt của anh ta cũng trở nên nghiêm túc: “Vẫn là rơi vào tay của Phản Tổ Minh rồi sao… Nếu đã như thế, vậy thì tôi đi trước đây”
Triệu Chính Khải nói xong, liền đứng bật dậy.
“Đi Lâu Lan sao?” Trương Bách Sinh ngồi ở bên đó, hỏi.
” Triệu Chính Khải gật đầu: “Hiện tại vùng đất cổ Lâu Lan bị niêm phong rồi, sau khi Phản Tổ Minh thu thập được các mối dắt sẽ lại càng ra sức nghĩ biện pháp đi mở khóa truyền thừa Lâu Lan, truyền thừa của Lâu Lan so với Tây Hạ còn đáng sợ hơn rất nhiều, thời điểm mở khóa, động tĩnh có lẽ còn lớn hơn nữa, lần này sợ rằng là tất cả các thế lực lớn đều muốn nhúng tay tham gia vào rồi”