Ngô Phong quay đầu lại, liếc nhìn bóng người ở trên đỉnh núi, hừ lạnh một tiếng, nói:
– Đường đường là đại thống lĩnh Hắc Hổ Kỳ đối với nhân mã trung quân của mình lại sợ như sợ hổ lang. Ta vẫn là lần đầu nhìn thấy.
Hành Quảng Linh cười lạnh nói:
– Địa phương tốt cho người ngoài ở. Lại muốn huynh đệ mình chạy tới nơi hoang dã ở. Cùi chỏ hướng ra bên ngoài. Đại thống lĩnh như vậy, ta cũng lần đầu tiên gặp.
Bùi Lai Minh khoanh tay trước ngực, không chút hoang mang đi về phía trước. Hắn thản nhiên nói:
– Tới Hắc Hổ Kỳ làm thiên tướng vẫn phải có tư cách. Dù sao người có tên, cây có bóng. Ngang dọc trăm vạn đại quân uy danh hiển hách bày ra đó. Mọi người cũng sẽ không nói cái gì. Đáng chết, chính là một tu sĩ Kim Liên trực tiếp chạy tới làm đại thống lĩnh. Cũng không biết phía trên giở trò quỷ gì, lại tính cho một người như vậy tới, khiến người ta buồn nôn muốn chết.
Ba người chính là ba vị thiên tướng trung quân còn sót lại không bị đại thống lĩnh tiền nhiệm dẫn đi. Hai người Khang, Diêu đi ở phía trước ba người. Diêu Viễn Sơ cười nói:
– Đây chẳng phải là chuyện tốt sao? Hôm nay hắn làm ra loại hành động này, để cho phía trên nhìn thấy cũng tốt. Đây là do chính hắn làm ra chuyện khiến nhiều người tức giận. Một khi xảy ra chuyện gì cũng không trách được chúng ta.
Hơn vạn nhân mã Thiên Đình ra khỏi sơn môn. Sau đó hơn vạn nhân mã Lục Chỉ Môn lại tiến vào sơn môn. Dưới một vào một ra, hai bên nhân mã điều chỉnh một chút. Chỉ có lá cờ lớn Hắc Hổ vẫn tung bay phất phới ở trước đại điện của Lục Chỉ Môn. Đệ tử của Lục Chỉ Môn bảo vệ xung quanh phía dưới cờ lớn Hắc Hổ của Thiên Đình. Trung quân Hắc Hổ Kỳ ngược lại thành nhân mã ở ngoại vi Hắc Hổ Kỳ. Điều này không khỏi khiến người ta cảm thấy có chút sai lầm và cổ quái.
Hai vị trưởng lão Kha Thủ Nghĩa và Cù Ấn đang an bài các đệ tử trong môn quay về các nơi. Chỉ là có không ít đệ tử sau khi trở về bẩm báo, trong phòng mình bị đập tới rối tinh rối mù.
– Tự mình thu dọn lại một chút đi!
Kha trưởng lão bất đắc dĩ phất phất tay. Người ta bị đuổi ra ngoài, trong lòng mất hứng đập ít đồ. Ai có thể nói cái gì?
Đứng trên núi đón gió, Miêu Nghị thấy hai bên nhân mã đổi chỗ xong, thản nhiên nói:
– Bạch chưởng môn.
Bạch Lan vội vàng tiến lên.
– Đại thống lĩnh có gì phân phó?
Miêu Nghị nhìn chằm chằm vào động tĩnh trung quân bên ngoài Hắc Hổ Kỳ. Hắn nhìn không chớp mắt nói:
– Hiện tại bên cạnh bản tọa còn trống, tạm do Lục Chỉ Môn các ngươi chịu trách nhiệm canh gác đề phòng, có được không?
Bạch Lan có thể cự tuyệt sao? Trong lòng nàng thầm cười khổ, chắp tay nói:
– Tất nhiên là tuân mệnh!
Miêu Nghị:
– Dương Khánh, chuyện này giao cho ngươi và Bạch chưởng môn phối hợp xử lý.
Chuyện bố trí binh lực cảnh giới tất nhiên phải giao cho người có kinh nghiệm. Về phương diện này, Dương Khánh dẫn binh nhiều năm, khẳng định có kinh nghiệm hơn, so với Lục Chỉ Môn. Lại thêm tâm tư Dương Khánh tinh tế, nhất định sẽ làm nhiều biện pháp đề phòng. Sau đó hắn lại bổ sung thêm một câu.
– Hai vị sơn thần và hai vị hà bá cũng giao cho ngươi đi an bài.
Bốn người Sa Kim Tiêu ở phía sau không nói được gì. Người ta căn bản không trưng cầu ý kiến xem bọn họ có nguyện ý hay không, đã trực tiếp cho an bài.
– Vâng!
Dương Khánh nhận lệnh, đưa tay mời Bạch Lan cùng đi an bài.
Sau đó Miêu Nghị lại ném một pháp khí mở đóng đại trận phòng hộ cho Dương Triệu Thanh.
– Tìm mấy tu sĩ Kim Liên của Lục Chỉ Môn đi bảo vệ cửa lớn. Đóng kín cửa trận. Không cho phép bất kỳ kẻ nào được dễ dàng ra vào.
– Vâng!
Dương Triệu Thanh nhận lệnh, nhanh chóng đuổi theo Bạch Lan, muốn tìm người ta đòi người.