Hiện tại thấy Dương Khai lại muốn rời đi, vội quan tâm hỏi.
– Tùy tiện đi xung quanh! Dương Khai mỉm cười.
– Vậy ngươi phải cẩn thận một chút. Mộ Dung Hiểu Hiểu cũng không ngăn cản, chỉ là dặn dò.
Dương Khai gật đầu, tiếp tục đi ra.
– Chết sống của người ngoài, lo nhiều làm gì? Tiêu Bạch Y ở cạnh đó không hài lòng hừ một tiếng.
Mộ Dung Hiểu Hiểu nói:
– Dù sao Dương Khai cũng đi chung với chúng ta…
– Ngươi còn gọi hắn là sư đệ? Tiêu Bạch Y trừng Mộ Dung Hiểu Hiểu. – Hắn không phải đệ tử Thần Điện chúng ta!
Mộ Dung Hiểu Hiểu thè lưỡi, nói: – Tiêu sư huynh ngươi cố ý không thích hắn sao?
– Không phải không thích. Tiêu Bạch Y hừ lạnh. – Chỉ là không ưa!
Mộ Dung Hiểu Hiểu lắc đầu, cũng không nói nữa.
Dương Khai một đường đi thẳng, đến khi rời sơn cốc, dừng chân trước một mảnh rừng rậm.
Gió thổi rì rào, lá cây xào xạc.
Dương Khai thở dài, nói: – Nếu gọi ta đến đây, vì sao còn không hiện thân?
Vừa dứt lời, liền nghe tiếng cười duyên truyền tới, sau đó một bóng người xinh đẹp hiện ra trên ngọn cây, từ trên cao nhìn xuống hắn, ánh mắt tràn đầy tò mò cổ quái.
Nàng nhìn chằm chằm Dương Khai, chậc chậc nói: – Thật không ngờ, mới có bao lâu, ngươi đã thăng cấp Đạo Nguyên Cảnh, không hổ là cường giả đến từ Tinh Vực đẳng cấp thấp, quả nhiên tư chất không tầm thường mà!
Dương Khai ngẩng đầu nhìn lên nàng, cười hắc hắc: – Biện hộ pháp, đã lâu rồi!
Lúc trước lén truyền âm, gọi hắn đến đây, chính là nữ nhân này, Biện Vũ Tình một trong tứ đại hộ pháp Bích Vũ Tông!
Lúc đó cũng chính là nữ nhân này, thu hắn vào Bích Vũ Tông.
Đó cũng là trạm dừng chân đầu tiên của Dương Khai khi đến Tinh Giới!
Biện Vũ Tình biết chút lai lịch của hắn, biết rõ hắn là võ giả đến từ Tinh Vực đẳng cấp thấp, chính vì nguyên nhân này mà mới thu hắn vào. Bằng không với tu vi Hư Vương lưỡng tầng cảnh của Dương Khai lúc đó, coi chừng Biện Vũ Tình không thèm liếc tới hắn.
Nữ nhân này là Đạo Nguyên tam tầng cảnh!
Gặp được Biện Vũ Tình, Dương Khai liền nghĩ tới Lưu Tiêm Vân cùng đi chung với hắn, nữ nhân này cũng như hắn, đều đến từ Tinh Vực đẳng cấp thấp. Tuy nhiên đến từ một chỗ gọi là Đại Hoang Tinh Vực, cũng được Biện Vũ Tình thu vào Bích Vũ Tông.
Đáng tiếc sau đó chạy nạn, Dương Khai tách khỏi Lưu Tiêm Vân.
Thời gian đã lâu, không biết Lưu Tiêm Vân như thế nào rồi.
– Thật may là ngươi còn nhớ bổn cung, làm cho bổn cung thật là vui mừng. Trong khi hắn trầm tư, Biện Vũ Tình cười duyên dáng, chân dùng sức, người từ trên cao giáng xuống như thần nữ.
– Đại ân đại đức của Biện hộ pháp, tiểu tử khắc ghi trong lòng, làm sao quên được? Dương Khai mỉm cười.
Dù nói khi đó Biện Vũ Tình thu hắn vào Bích Vũ Tông là có mục đích, nhưng nữ nhân này không mắng chửi không ngược đãi hắn, đương nhiên cũng không cố ý quan tâm hắn, cho nên thái độ của Dương Khai rất bình thản, miệng nói vậy, kỳ thật không có ý mang ơn gì.
Biện Vũ Tình nhìn hắn, nói:
– Bản lĩnh trợn mắt nói dối lại tăng mạnh! Nếu ngươi thật nhớ ân tình của bổn cung, làm sao bất đắc dĩ đến đây?
– Ta nào có? Dương Khai tràn đầy oan uổng: – Chỉ là… không ngờ ở chỗ này lại gặp được Biện hộ pháp mà thôi. Ngừng một chút, hắn nói: – Biện hộ pháp sẽ không đi ra một mình đó chứ?
Lúc nói, hắn còn cố ý liếc sang một bên.
Biện Vũ Tình nhướng mày, có phần bất ngờ:
– Tiểu tử này thật là nhạy bén mà….
Nàng phất tay với bên cạnh, nói: – Đừng nấp nữa, ra đi.
Dứt lời, liền có tiếng cười to truyền ra: – Ha ha! Dương sư đệ, đã lâu không gặp, phong thái vẫn như xưa mà!
Dương Khai mỉm cười, chắp tay nói: – Khấu sư huynh!
Người này là Khấu Vũ! Cũng là tâm phúc của Biện Vũ Tình, là cường giả Đạo Nguyên Cảnh đầu tiên Dương Khai gặp được khi đến Tinh Giới, cũng là người này bắt hắn cùng Lưu Tiêm Vân đến chỗ Biện Vũ Tình.
Tuy nhiên không giống ông chủ phủi tay Biện Vũ Tình, trong những ngày đó Khấu Vũ thoáng chiếu cố Dương Khai, cho nên ấn tượng còn được.
– Dương sư đệ đã là Đạo Nguyên Cảnh, thật làm Khấu mỗ bất ngờ. Khấu Vũ nhìn Dương Khai từ trên xuống dưới, vẻ mặt ngạc nhiên.
Dù sao khi hắn mới gặp Dương Khai, đối phương chỉ là Hư Vương lưỡng tầng cảnh, không biết gì về Tinh Giới, thế mới có bao lâu, đối phương đã ngang trình độ với mình.
Khó trách lời đồn có nói, võ giả đến từ Tinh Vực đẳng cấp thấp, mỗi người tư chất xuất chúng, tiềm lực phi phàm. Ban đầu hắn còn không tin lắm, nhưng sau khi gặp Dương Khai, không tin cũng phải tin.
– May mắn mà thôi. Dương Khai thuận miệng nói.
– Nhưng mà… càng làm bổn cung bất ngờ, là ngươi lại thành đệ tử Thanh Dương Thần Điện? Xem ra Thanh Dương Thần Điện bỏ không ít công sức trên người ngươi! Biện Vũ Tình mỉm cười.
Vừa rồi nàng xem náo nhiệt, vô tình nhìn thấy bóng Dương Khai, mới lén truyền âm, gọi hắn ra gặp mặt.
Dương Khai ở trong chỗ đồn trú của Thanh Dương Thần Điện, nàng đương nhiên cho rằng hắn gia nhập Thanh Dương Thần Điện. Nếu là vậy, có thể nhanh chóng thăng cấp Đạo Nguyên Cảnh cũng có thể giải thích được.
Bích Vũ Tông chỉ có một vị Đế Tôn Cảnh, không thể so sánh được với Thanh Dương Thần Điện, tài nguyên tông môn quá tràn trề.
– Biện hộ pháp hiểu lầm… Dương Khai lắc đầu. – Ta không phải người Thanh Dương Thần Điện.
– Ngươi cho rằng bổn cung là người mù! Biện Vũ Tình tức tối trừng Dương Khai.
Dương Khai nói: – Chỉ vì một chút nguyên nhân, ta đi cùng người Thanh Dương Thần Điện đến mà thôi… có tin hay không tùy ngươi.
– Vậy sao? Biện Vũ Tình ngạc nhiên, tuy rằng nàng có chút bất ngờ, nhưng cảm thấy Dương Khai không cần phải lừa gạt mình về chuyện này, cho nên cũng không nói nữa.
– Ta lại tò mò, Biện hộ pháp cùng Khấu sư huynh đại biểu thế lực nào đến đây? Dương Khai khó hiểu nhìn hai người.
Khấu Vũ nói:
– Đương nhiên là Bích Vũ Tông!
– Các người vẫn còn ở Bích Vũ Tông? Dương Khai biến sắc, hắn lập tức nhớ tới Ô Mông Xuyên tông chủ Bích Vũ Tông.
Người này là hậu nhân Phệ Thiên Đại Đế, lúc đó bị Dương Khai thả ra khỏi Cốt Lao, náo loạn Bích Vũ Tông long trời lở đất. Ba đại hộ pháp tông môn Miêu Kỳ, Đồng Thông, Chúc Quân Sơn không phải đối thủ, bị chém giết tại trận.
Chỉ duy nhất Biện Vũ Tình khi đó có việc ra ngoài, trốn thoát một kiếp.