Triệu Chính Khải nhìn thấy cảnh tượng này thì bất mãn mắng chửi: “Con mẹ nó đây rõ ràng là đang gian lận mài”
Đưa đây Trương Thác đưa tay về phía Triệu Chính Khải: nào”
Triệu Chính Khải ngơ ngác: “Đưa cái gì?”
“Tất nhiên là vũ khí rồi!” Trương Thác nhìn Triệu Chính Khải bằng vẻ mặt ngẩn ngơ: “Hai mươi mấy người, chúng ta mỗi người một khẩu súng thì mấy chục giây sẽ giải quyết xong xuôi, nhanh chóng lại gọn gàng không phải sao?”
“Hừm…” Ánh mắt Triệu Chính Khải rõ ràng là đang rất ngơ ngác, sau đó gãi gãi đầu nói: “Anh nói rất có lý nhưng mà tôi không có theo vũ khí, hí hí”
“Tôi cũng khuyên hai vị tốt nhất đừng sử dụng đến những vũ khí hiện đại”
Một âm thanh vang lên, sau đó bèn nghe thấy ‘pằng pằng pằng pằng!’ mấy tiếng vang lên.
Trương Thác và Triệu Chính Khải mở to mắt ngạc nhiên nhìn thấy lại có mấy chục người bước xuống từ phía chiếc xe bảy chỗ ở phía sau, khi họ bước xuống đất thì toàn bộ đều kèm theo một tiếng vang, nhìn kỹ thì nền đất nơi những người này bước đi đều xuất hiện một cái hố nhỏ.
“Chết tiệt! Con mẹ mày thật là vô liêm sỉ mà!” Triệu Chính Khải mở miệng mắng chửi: “Đã nói là sẽ mang theo năm đấm đến đánh nhau mà con mẹ mày lại người tiến hóa, lại robot thì có ý gì hả?”
Triệu Chính Khải không ngừng trợn mắt.
Trương Thác nhìn đánh giá những nhân viên vừa mới bước vào trong sân, đám người này nửa người nửa robot, Trương Thác cũng nhìn thấy qua vài lần rồi, họ không thuộc về Phản Tổ Minh mà đến từ thế giới thần thánh.
Bây giờ xem ra liên quan đến chuyện lần này không chỉ có hình bóng của Phản Tổ Minh trong đó nhưng không biết thế giới thần thánh đã đóng vai gì trong đó thôi.
Trước kia Trương Thác từng nhìn thấy Nhân Miêu, đối phương đã biểu lộ lý do của mình, trong ngày hôm đó đã biểu đạt ngay trước mặt luôn rồi nhưng thế giới thần thánh và Phản Tổ Minh lại không giống nhau.
Trương Thác nheo mắt lại và mở miệng nói với Triệu Chính Khải:”Lập trường của thế giới thần thánh là gì vậy?”
“Ai mà biết chứ” Triệu Chính Khải lắc đầu.