Sưu Sưu Sưu Sưu!
Rất nhiều thần thú trong Thần Chi di tích vốn hai mắt tràn ngập thèm khát nhìn về phía nhân loại tiến vào thí luyện. Thế nhưng sau khi nhìn thấy song phương chiến đấu tỏa ra uy thế như vậy, tất cả đều sợ tới mức chạy trối chết, không dám quay đầu lại.
Hai người sử dụng Chúa Tể phù ấn, thực lực so với cường giả tông chủ còn cường đại hơn gấp mấy lần. Những sinh linh này nào dám ở lại đối địch cơ chứ?
– Tuy rằng cùng sử dụng Chúa Tể phù ấn, thế nhưng ngươi còn lâu mới là đối thủ của ta. Ta đã nói rồi. Nói ngươi trốn không thoát thì tuyệt đối sẽ trốn không thoát được.
Bình phong bị xé rách, sắc mặt Mặc Nghiêu không thay đổi, lại ra tay lần nữa. Lần này bàn tay của hắn cũng đã biến thành màu vàng, giống Nhiếp Vân vừa nãy như đúc. Bàn tay lăng không bổ xuống, như là đao mang đánh tới.
– Thiên thủ sư đại đạo? Lợi hại…
Nhìn thấy đối phương đánh ra chiêu này, Nhiếp Vân đã biết đối phương cũng giống như mình, lĩnh ngộ Thiên thủ đại đạo. Một khi nắm giữ thiên phú như thế, bàn tay không chỉ có uy lực cực mạnh mà càng là linh hoạt, khó mà đối kháng được.
– Nếu đã như vậy, mê tự thiên trận!
Thấy đối phương thủ đoạn tầng tầng lớp lớp, nếu như thực sự bị quấn lấy thì khó mà đào tẩu. Hai mắt Nhiếp Vân hiện lên vẻ kiên quyết, ngón tay điểm ra một điểm.
Oanh oanh oanh!
Chín cái trận kỳ từ trên đầu ngón tay bay ra, trong nháy mắt đã cắm vào mặt đất.
Ầm ầm!
Nương theo trận kỳ xuất hiện, không gian bên trong lập tức bị một đoàn sương mù bao phủ. Đoàn sương mù này đưa tay không thấy được năm ngón, giống như Thiên Đình đổ nát, Địa ngục nổ tung, cho dù là cường giả như Mặc Nghiêu cũng không nhìn thấy rõ ràng cho lắm.
– Đây là cái gì? Mê Thiên kỳ?
Bị sương mù ngăn trở, sắc mặt Mặc Nghiêu tối sầm lại, tốc độ tiến lên chậm lại.
Cũng sử dụng Chúa Tể phù ấn, tuy rằng thực lực của đối phương yếu hơn hắn. Thế nhưng cũng không yếu hơn là bao. Trong hoàn cảnh như vậy, một khi rơi vào mai phục của đối phương, coi như là hắn cũng phải mất một lớp da.
– Thiên nhãn đại đạo, vận chuyển!
Hai tay điểm vào mi tâm, hai mắt vốn vẩn đục của Mặc Nghiêu lập tức trở nên trở nên sáng ngời.
Bất quá cho dù là dùng Thiên nhãn đại đạo thì cũng chỉ có thể nhìn thấy rõ ràng phạm vi có đường kính trăm trượng mà thôi. Đối với trận pháp khổng lồ như thế mà nói, tác dụng quá mức nhỏ bé, có thể coi là không đáng kể.
– Nhiếp Vân, lẽ nào ngươi cho rằng trốn ở trong mê trận là có thể tránh thoát được một kiếp hay sao? Nằm mơ!
Hít sâu một hơi, Mặc Nghiêu tiếp tục tăng tốc phóng về phía trước..
Bất quá còn chưa đi được bao xa thì hắn đột nhiên dừng lại.
Sưu Sưu Sưu Sưu!
Thân thể vừa mới đứng vững thì đã nghe thấy chung quanh vang lên tiếng gió nghẹn ngào từng đợt. Lập tức có mấy đạo âm phong quỷ dị từ bốn phương tám hướng thổi tới. Nhưng âm phogn này giống như đao, cũng không làm tổn hại tới thân thể, thế nhưng có thể đâm thẳng vào linh hồn, khiến cho người ta hoa mắt chóng mặt.
– Hừ!
Cánh tay vung một cái, bên ngoài thân thể Mặc Nghiêu lập tức hình thành một vòng mai rùa phòng ngự.
Nhìn dáng dấp của hắn, dường như cũng đã hoàn toàn lĩnh ngộ phòng ngự đại đạo.
Có mai rùa phòng ngự, ác phong xung quanh tuy rằng lợi hại thế nhưng cũng không thể gây ra một chút tổn thương nào cho hắn. Lực lượng toàn thân rung động, càng đánh văng sương mù ra chung quanh. Chân tiếp tục tiến lên phía trước.
Tuy rằng hắn không biết phương hướng rõ ràng, thế nhưng Mặc Nghiêu lại có thể xác nhận, chắc chắn Nhiếp Vân sẽ không rời khỏi nơi này.