Đáp lại, Lâm Tuyết Nhi cúi đầu, cô thẫn thờ suy nghĩ một lúc rồi ngẩng đầu nhìn Đế Nguyên Quân bằng một ánh mắt đầy sự kiên định và chắc chắn, trả lời. “Ta hiểu?”.
“Ngươi yên tâm, ta sẽ không thụt lùi quá lâu nữa đâu. Và ta cũng sẽ không nhìn theo bóng lưng của ngươi nữa mà sẽ sánh bước đi bên canh, ta chắc chắn về điều đó?”.
Lạc Tuyết Dung ngồi bên cạnh nhìn qua rồi gật đầu lên tiếng. “Ngươi nói không sai, rồi sẽ có một ngày bọn ta cũng sẽ đi cùng người trên con đường tu luyện?”.
“Chiến ý như vậy không tồi?”. Đế Nguyên Quân uống vào một ngụm linh trà rồi gật đầu, đáp. “Ta rất mong đợi vào ngày đó?”.
Mặc dù hắn dùng ánh mắt tin tưởng nhìn hai người và ngầm định sẽ nghĩ họ có thể làm được. Nhưng thật sự thì trong lòng Đế Nguyên Quân lại không cho là như thế, bởi vì ba người họ sẽ không bao giờ sánh bước bên cạnh hắn được. Cho dù cả ba người có cố gắng như thế nào đi nữa cũng không thể sánh được với bản thân hắn ở trong quá khứ?
Bản thân hắn trùng tu với thân thể không có thiên phú, nói thẳng ra đó là con đường nghịch thiên của một người bình thường. Nhưng phía trước hắn lại là một cường giả Thánh Hoàng cảnh đỉnh phong, một người có thể lật tay là tiêu diệt được cả ngũ vực.
Tuy khoảng cách ban đầu giữa hắn với ba người lớn là thế nhưng Đế Nguyên Quân vẫn tin vào một chuyện. Thế gian đại đạo có vô vàn, ngay cả Thiên Đạo cũng không đầy đủ thì cớ gì nói đến con người. Bản thân hắn nghịch thiên mà đi, vượt qua cái mà Thiên Đạo cho là không một ai có thể làm được đó là nhập Thiên Đố mở ra cánh cửa tu luyện. Đế Nguyên Quân cũng biết rất rõ, hiện tại không chỉ có một mình hắn mà có rất nhiều người có con đường giống như hắn, cứ mỗi ngày trôi qua thì có biết bao nhiêu người vượt qua Thiên Đố, đột phá cảnh giới đại viên mãn.
Nhưng suy cho cùng, con đường của Đế Nguyên Quân phải đi qua quá cách biệt với những tu luyện giả khác. Những người khác có thể tin và đứng ở dưới cái bóng của Thiên Đạo, từ trong quá khứ cho đến hiện tại vẫn có người đã và đang cố gắng để vượt qua nhưng cái giá nhận lại là quá lớn, thậm chí phải bỏ cả mạng sống của mình vì hai chữ “Nghịch thiên?”.
Dần dần, ý chí của những người đó dần mai một và hậu thế ngày nay gần như không có một ai còn có ý định sẽ nghịch thiên mà đi, phá vỡ gông cùm xiềng xích của Thiên Đạo để đạt tới một cảnh giới khác cao hơn.
Đế Nguyên Quân thì khác, hắn không chỉ có ý định sẽ phá vỡ gông cùm xiềng xích mà hắn còn muốn giẫm đạp lên hai chữ “Thiên Đạo”. Kẻ luôn cao cao tại thượng ở trong thế giới tu chân này, hắn không chịu được những sự áp chế và muốn bản thân sẽ vượt qua khỏi sự kiểm soát của Thiên Đạo.
Chính vì thế, con đường phía trước của hắn quá gian truân và khó khăn trùng trùng. Chỉ cần bản thân sai sót một chút cũng có thể gây ra một mối hậu họa rất lớn, thậm chí phải liều mình để giành giật lại tính mạng, bon chen giữa những người không có ý định giống như hắn.
Đế Nguyên Quân không mong muốn bản thân sẽ nhận được sự giúp đỡ của bất kỳ một ai, hắn không muốn ba người bọn họ dính dáng đến chuyện này vì bản thân hắn đã từng nếm trải qua cái cảm giác vô lực trước sức mạnh tuyệt đối đó. Ngay cả bản thân hắn đã từng ở đỉnh cao của tu luyện nhưng vẫn bị Thiên Đạo đánh bại, bị Thiên Đạo Khóa vây khốn.
Hắn không muốn ba người họ đi theo vết xe đổ của hắn?!
Ngay lúc bầu không khí ở trong chính điện đang dần trở nên nặng nề thì những tiếng bước chân của Lạc Chí Dương cùng những người hầu thân cận đi đến.
Lạc Chí Dương đi thẳng vào trong chính điện rồi hướng ánh mắt vừa bất ngờ vừa kinh hãi nhìn Đế Nguyên Quân, nói. “Tiểu tử, rốt cuộc cũng tìm thấy ngươi?”.
Nhìn dáng vẻ và giọng điệu gia gia có phần gấp gáp, Lạc Tuyết Dung đứng dậy đi về phía lão rồi lên tiếng. “Gia gia, người ngồi xuống trước đi rồi có chuyện gì thì từ từ nói?”.
“Tiểu Dung, rốt cuộc ngươi tìm thấy hắn ở đâu vậy?”. Lạc Chí Dương ngồi xuống ghế gia chủ rồi chỉ tay về phía Đế Nguyên Quân, hỏi. “Ngươi có biết hắn là người như thế nào không?”.
“Gia gia? Người nói thế là sai rồi?”. Lạc Tuyết Dung lắc đầu nở một nụ cười khổ, nói. “Không phải là ta tìm thấy hắn mà đó là cái duyên? Nói đúng hơn ta ta may mắt khi gặp được hắn?”.
“Hừm”. Lạc Chí Dương nghe thấy vậy thì gật đầu một cái, nói. “Tiểu Dung, ngươi thích hắn sao?”.
“…”. Lạc Tuyết Dung nghe thấy vậy thì giật mình một cái, ánh mắt cô nhìn qua Đế Nguyên Quân một lúc.
Ngay kho cô định lên tiếng trả lời thì bị Lạc Chí Dương lên tiếng cắt ngang. “Có người con rể giống như hắn quả không tệ, nói đúng hơn là phúc phần của Lạc gia ta. Đúng là ông trời không bỏ mặc ta mà?”.
– —
Mong admin thông cảm và duyệt giúp em ạ, em cảm ơn!.
Ps: Đôi lời của mình: Các bạn hãy đọc hết và hiểu cho mình.
Cảm ơn tất cả mọi người đã và đang đọc truyện của đến chương ngày hôm nay. Mình rất cảm ơn vì các bạn đã đi cùng mình trên con đường viết lách, bộ truyện của mình hiện tại đã được ký hợp đồng nhuận bút nhưng các bạn đã cho mình động lực rất lớn để tiếp tục ra chương.
Đối với mình, việc truyện có độc giả là điều khiến mình cảm thấy vui nhất. Từ những cái like, những cmt, những lần vote, gửi quà của các bạn đã tạo cho mình một động lực rất lớn.
Nhưng các bạn à, mình ký hợp đồng nhuận bút cũng không phải cao sang gì lắm. Truyện mình viết cứ được 1k chữ thì được 30 ngàn, mình biết là mình viết nhiều thì nhuận cũng sẽ nhiều nhưng các bạn có hiểu là mình mỗi lần viết truyện phải suy nghĩ đủ thứ, lập dàn rồi mới đưa vào viết. Có thể mình chăm chút bộ truyện có thể không nhiều giống như những tác giả có tiếng ở trên nền tảng noveltoon hay những nền tảng khác. Nhưng đây chính là tâm huyết, là đứa con của mình, mình rất muốn đưa bộ truyện kết thúc sớm nhất bằng việc ra chương nhiều nhất.
Mình ngồi viết một chương khoảng 2k – 2k5 chữ thì ngồi gần 2 tiếng, từ viết rồi dò chính tả. Còn các bạn chỉ tốn 5 – 10 phút để đọc ngẫm một chương truyện, hay cũng có thể ngắn hơn.
Việc mà các bạn đọc và đòi chương, các bạn cmt bảo mình ra thêm một chương nữa. Mình rất vui, mình vui vì truyện mình có gì đó nên mọi người mới mong đợi mình ra chương.
Nhưng mà, truyện mình viết trên nền tảng là các bạn đọc truyện free nên có thể các bạn không hiểu được những áp lực của mình và những tác giả khác. Mình biết, trong số các bạn đọc đến chương 213 nhưng vẫn có người chỉ đọc, không like, không cmt, không vote. Mình biết là thế nhưng mình không trách hay không có ý kiến gì với các bạn cả, các bạn có quyền đọc mà không làm gì cả vì đây là nền tảng đọc truyện free mà. Có thể truyện mình vẫn có gì đó thiếu sót nên các bạn vẫn chưa cảm thấy đủ nên mới không like, không cmt, không vote.
Ở mỗi chương, các bạn có thể thấy mình lúc nào cũng để hàng “Ps: Cầu like, cầu cmt, cầu vote”. Mình muốn được bạn đọc like, cmt, vote để mình có thể tiếp thêm được động lực, mình muốn biết mọi người vẫn đang đọc và đang quan tâm đến bộ truyện của mình. Tuy chỉ là một hành động không đến 2 hay 10s nhưng đó lại là một sự rất lớn đối với mình.
Quay trở lại với việc vì sao mình ra chương không đều, ngày một ngày thì hai chương. Mình biết là các bạn muốn có nhiều chương để đọc, các bạn đón đợi bộ truyện của mình. Nhưng mà các bạn à, mình không phải lúc nào cũng ngồi bên cạnh laptop để viết, có rất nhiều thứ xung quanh ảnh hưởng, nào là nghĩ cốt cho mỗi chương, rồi phải suy nghĩ viết như thế nào cho nó hay.
Chưa kể, bên cạnh mình viết truyện thì mình cũng phải đi học, mình vừa học ở trên trường vừa học bên trung tâm nữa, vừa thuê trọ vừa ăn uống nên chi phí đối với mình là rất lớn.
Đối với áp lực học hành, tiền ăn tiền ở khiến mình nhiều khi rất mệt mỏi và mình cũng đã từng có suy nghĩ là ngừng viết một thời gian để tập trung vào học để ra trường vì những người cùng tuổi với mình đã ra trường và đi làm hết cả rồi.
Mình viết lời tâm sự này không phải vì kể lể hay có ý định trách móc gì một ai cả. Các bạn muốn mình viết nhiều hơn, ra chương nhiều hơn cũng được. Các bạn thuê mình viết đi, trích 3 ngàn mỗi buổi sáng hoặc ngừng một ly trà sữa, một cuộc nhậu. Ủng hộ mình 50 – 100k/người/tháng hoặc cũng có thể cao hơn để mình viết. Đến lúc đó mình ra chương đều và sẽ cố gắng để ra được nhiều chương hơn, ngày 2 – 3c hoặc ngày mình rảnh thì viết nhiều hơn, tích chương rồi bạo chương…
Hoặc không thì mình sẽ viết vào những lúc rảnh nên không đảm bảo là chương ra đều và nhiều được và sẽ đăng những chương mà mình viết được nên mong mọi người thông cảm cho mình.
Cảm ơn mọi người.
– —
BIDV: 56010001216981.
Name: Trần Minh Chiến.