Huyền Thiên vừa mới đi ra khỏi lòng đất, trong lòng đất căn bản không biết phương hướng, cũng không biết nơi này, nơi này cách hạp cốc kiếm ý có xa lắm không, ở phương hương này gặp được người thì Huyền Thiên có ý định theo đuôi đuổi kịp, trước phải biết tình huống.
Hơn nữa Huyền Thiên cũng thập phần muốn biết thiếu nữ tuyệt sắc này có lai lịch gì.
Sau khi thiếu nữ tuyệt sắc lên bờ thì mặc xiêm y vào người, là một bộ trường y máu tím, phía trên có các đóa hoa, tu vi của nàng cũng là Tiên Thiên cảnh tam trọng, Huyền Thiên sử dụng “Phong Huyền Bí Thuật” phong ấn khí tức, hiển nhiên nàng không biết Huyền Thiên tồn tại.
Đợi đến khi thiếu nữ rời đi, Huyền Thiên mới dám lên bờ.
Dọc theo phương hướng thiếu nữ rời đi, Huyền Thiên lặng lẽ đi theo sau nàng không một tiếng động.
Yêu thú bên trong Âm Phong sơn mạch giống như có bản năng sợ hãi đối với khí tức của thiếu nữ. Trên đường đi, có vài yêu thú cấp ba thượng giai thấy thiếu nữ xuất hiện liền bỏ chạy. Cho dù là yêu thú cấp ba bá chủ cũng phải sợ hãi, tuy vẫn gào thét mấy tiếng nhưng không dám xông lên tấn công, vẫn là từ từ rời đi.
Huyền Thiên theo sau thiếu nữ hơn hai trăm mét cũng phải kinh ngạc. Thiếu nữ này ở trong Âm Phong sơn mạch quả thực là Vương giả, tất cả các yêu thú đều sợ nàng.
Đương nhiên nơi này cũng chỉ là khu vực của yêu thú cấp ba. Không biết yêu thú cấp bốn có sợ hãi thiếu nữ này hay không. Nếu như yêu thú cấp bốn cũng sợ hãi, yêu thú cấp năm cấp sáu cũng sợ hãi, vậy thì thiếu nữ này có thể đi qua mọi nơi ở trong Âm Phong sơn mạch.
Đây chính là điều mà ngay cả cường giả Địa giai cũng không thể nào làm được. Yêu thú đồng cấp có yếu có mạnh nhưng so với cường giả Địa giai vẫn cường đại hơn rất nhiều.
Huyền Thiên đi theo sau lưng thiếu nữ, đi chừng được hai mươi phút, trên đường đi tất cả yêu thú gặp phải thiếu nữ đều tránh lui. Việc này tuy quái dị, nhưng việc này cũng không khiến thiếu nữ cảm thấy bất ngờ, hiển nhiên nàng đã sớm biết được kết quả này.
– Thực xui con mẹ nó xẻo! Cái tên tiểu súc sinh kia có phải đã chết ở trong sơn cốc hay không? Chúng ta ở bên ngoài sơn cốc ngàn dặm, đều đã tìm kiếm hơn mười này rồi cũng không có phát hiện được dấu vết của tiểu tử kia.
Trong lúc đó, một thanh âm ở phía trước con đường thiếu nữ đang đi truyền đến.
Thiếu nữ lập tức dừng bước chân.
Ngay sau đó một thanh âm vang lên:
– Xui cái gì! Không thấy dấu vết để lại, chứng tỏ tiểu súc sinh kia còn không có thoát ra khỏi sơn cốc đó. Bên ngoài lại có Tứ trưởng lão trông coi, hắn tuyệt đối không trốn được. Chỉ cần nửa tháng, tiểu súc sinh kia sẽ chết đói. Đến lúc đó nhiệm vụ của chúng ta cũng hoàn thành.
Phía trước con đường có ba người, thân mặc hắc y, mặt che khăn đen giống hệt như mấy tên hắc y nhân mà Huyền Thiên đã đụng độ. Hiển nhiên bọn người này cùng một nhóm.
Đội ngũ lần trước Huyền Thiên gặp phải có hai gã hắc y nhân là võ giả Tiên Thiên tứ trọng, tuy có chút phiền toái nhưng đều chết dưới kiếm của Huyền Thiên. Còn một tên hắc y nhân có thực lực Tiên Thiên ngũ trọng cũng bị thương bỏ trốn. Hiện tại chín ngày qua đi, chắc thương thế của hắn chắc cũng đã khôi phục. Nhưng Huyền Thiên đã từng giao thủ với người nọ, tự nhiên nhận ra hắn không ở trong nhóm ba người trước mắt này.
– Những hắc y nhân này quả nhiên còn có đồng đảng, vừa rời khỏi lòng đất, liền gặp phải bọn hắn. Không biết đây là vận khí của bọn hắn hay là vận khí của mình đây.
Huyền Thiên vừa nhìn thấy ba hắc y nhân, trong lòng lập tức lạnh lẽo.
Ba người đi tới, thấy thiếu nữ ở trước mặt.
Thần sắc ba hắc y nhân khẽ giật mình, hắc y nhân bên phải lập tức nổi lên tà hỏa, không hề sợ hãi nói:
– Một thiếu nữ thật xinh đẹp.
Tên hắc y nhân có tu vi Tiên Thiên ngũ trong ở giữa, hai mắt sụp đổ, nói:
– Đâu chỉ là xinh đẹp? Phải nói là khuynh quốc khuynh thành. Lão tử bình sinh còn chưa từng gặp qua nữ nhân nào xinh đẹp như vậy. Tuy tuổi còn nhỏ, nhưng những thứ nên có đều có, thật sự là tuyệt sắc giai nhân.
Hắc y nhân bên trái chảy cả nước miếng, ướt nhẹp cái khăn che mặt, hai mắt đồng dạng phóng xuất ra hào quang, trong thanh âm lộ ra kinh hỉ:
– Thiên Phong huynh, Hoài Sơn huynh, nơi này chính là sâu trong Âm Phong sơn mạch, phương viên trăm dặm, mấy trăm dặm ít người lui tới. Chúng ta đã gặp một tiểu cô nương xinh đẹp ở đây vậy thì… hai vị huynh đài, chúng ta sao không tìm kiếm một chút vui vẻ?