Tổ điều tra cảm thấy thông tin này rất quan trọng, vội vàng chạy đến hiện trường, mong tìm được dấu vết để lại, bởi vì nhóm người kia đã dùng thuốc thử xử lý qua mọi thứ, hơn nữa mấy cái lò thiêu đều bị nổ cùng một lúc, muốn chắt lọc DNA từ trong đó quả thực khó như lên trời.
Bọn họ hận tới mức muốn giết người, hít sâu một hơi, cầm ảnh chụp hỏi kỹ nhân viên trực lúc đó, biết được kẻ dẫn đầu có thân hình xấp xỉ Bạch Thời, không khỏi suy đoán việc này do đám người kia gây nên.
Mà thi thể được mang tới…
Xét theo tình thế trước mắt, đối với đám người Bạch Thời, điện hạ còn sống mới có lợi, nhưng nếu điện hạ thật sự xảy ra bất trắc, dựa vào tình cảm nhiều năm giữa bọn họ, có lẽ Tống Minh Uyên sẽ không tùy tiện ném thi thể đi, mà phải tìm nơi thích hợp để xử lý.
Nếu như để lại đầu mối khiến người ta biết đây là điện hạ, hy vọng của hoàng thất tan vỡ, chính phủ sẽ không khách khí với họ như vậy nữa, nhưng nếu như xóa sạch đầu mối, khiến tình thế của điện hạ không rõ sống chết như bây giờ, bọn họ vẫn còn chỗ trống.
Cho nên, rất có thể điện hạ đã…
Người của tổ điều tra không hề ngu, nhanh chóng phân tích xong xuôi, đưa mắt nhìn nhau, nét mặt ai nấy đều nghiêm túc.
Hiện tại, bất kể là gió thổi hay cỏ lay đều khiến mọi người chú ý, đừng nói là chuyện này. Trên mạng nổ tung, rất nhiều người không kiềm được nước mắt, bởi vì đó chỉ là một thị trấn nhỏ tầm thường, cho dù là dùng thứ đồ tốt nhất, nhưng tốt được đến đâu chứ?
Velar là ai?
Hắn là thái tử, là quốc vương tương lai.
Huống chi hắn còn trẻ như vậy, đang sống trong quãng thời gian đẹp nhất của đời người, đáng lẽ ra hắn phải nhập ngũ, viết nên một câu chuyện tình cảm lãng mạn, làm quen thêm mấy chiến hữu, hoặc tạo công lập nghiệp, có thể sẽ thuận buồm xuôi gió, sau đó từng bước từng bước leo lên vị trí cao nhất, thỏa thích thể hiện tài hoa và khát vọng của hắn.
Đứng tận trên đỉnh cao, được người người ngưỡng mộ.
Hắn không nên im lặng hóa thành tro ở nơi hẻo lánh ấy, hắn không nên bị cất vào hũ đi theo đám người kia lang thang đầu đường xó chợ.
Vì sao… Vì sao lại chà đạp cuộc đời của hắn như vậy?
Đương nhiên, hoàng thất cũng đã biết sự việc này, mặc dù bọn họ không thể chứng minh đến cùng đấy có phải là Velar hay không, nhưng ai cũng hiểu chỉ sợ lành ít dữ nhiều. Quốc vương nghẹn ngào trong tuyên bố mới nhất: “Tiểu Uyên, nếu như thằng bé thật sự đã… Đừng để nó không thể ngủ yên, hãy để cho con của ta về nhà đi.”
Dân chúng đỏ mắt, đồng loạt diễu hành biểu tình, giơ bảng hô to.
Xin hãy để điện hạ về nhà!
Những ngày qua bọn họ đều xem những video phỏng vấn và thi đấu của Liên Minh Cơ Giáp, thái tử của bọn họ là một người có tính cách hiền lành, nụ cười rất dịu dàng, rất ưu tú và cũng rất đẹp đẽ, nhưng bọn họ biết được điều ấy quá muộn, ít nhất bây giờ có thể làm một vài việc gì đó cho hắn.
Tinh hệ Bell, khu D.
Mấy chiếc khi thuyền bay tới từ đằng xa, không nhanh không chậm.
Phòng Thiên Kỳ đứng trong phòng khách nhìn chằm chằm vào TV không chớp mắt, môi mím chặt, hai mắt vằn vện tơ máu. Bạch Thời sợ hắn bị kích thích, vội vàng tắt TV đi, âm thầm quan sát. Trải qua chuyện này, Phòng Thiên Kỳ trở nên chín chắn không ít, bỏ lại một phần phi lý, trở nên ổn định và lợi hại hơn, giống như một thanh kiếm sắc đã được uống máu.
Bạch Thời xoắn xuýt một lát, khuyên nhủ: “… Tốt nhất là đừng xem nữa.”
Phòng Thiên Kỳ trầm giọng đáp lại, không muốn nói nhiều, xoay người đi tìm Tống Minh Uyên, chuẩn bị thương lượng ý định tiếp theo.
Sau khi sự việc xảy ra, hai nhà Tống – Việt lập tức bị khống chế, tuy không bị giam giữ, nhưng cũng không thể tự do như trước nữa, chỉ sợ nói chuyện cũng bị nghe lén, cốt để tìm ra được tung tích của bọn họ.
Hoàng thất biết thế lực của Tống Minh Uyên ở sao Mê Điệt, cũng biết mấy sản nghiệp ở nơi khác, rất có thể đã phái quân tới canh chừng. Có điều việc Tống Minh Uyên hợp tác với trùm vũ khí trên sao Mê Điệt lại là một bí mật.
Mấy năm qua quan hệ giữa họ khá tốt, trùm vũ khí tặng cho anh một hành tinh nhỏ, đến nay vẫn chưa sang tên, rất thích hợp để ẩn nấp, cũng bớt vụ điều tra khi qua bến cảng.
Hiện tại bọn họ đang tới nơi này.
Phòng Thiên Kỳ rảo bước vào khoang điều khiển: “Không công bố đoạn ghi hình kia?”
“Vẫn chưa phải lúc.” Tống Minh Uyên liếc nhìn hắn, “Nếu như Trọng Huy không biết chúng ta có chứng cứ, chúng sẽ làm gì?”
Phòng Thiên Kỳ trả lời không cần suy nghĩ: “Tranh thủ tiêu diệt chúng ta, cho nên anh muốn bọn chúng không kiêng nể gì cả, bại lộ thêm nhiều sơ hở hơn?”
“Phải, càng nhiều càng tốt, hoặc là đợi chúng ta nắm giữa danh sách đám người trà trộn vào đế quốc, chủ động phản kích.” Tống Minh Uyên trả lời, “Nếu công bố bây giờ, chắc chắn bọn trúng sẽ rụt lại, tình thế cũng trở về giống như lúc trước, không thể tóm gọn.”
Phòng Thiên Kỳ nghiến răng, vô cùng căm hận lũ người kia, hắn im lặng vài giây: “Về phần cậu của tôi… Phải nghĩ biện pháp mau mau nói chân tướng cho cậu tôi biết.”
Tống Minh Uyên ngừng tay: “Đợi tôi xác định người bên cạnh ông ấy không có vấn đề gì rồi nói sau, nếu như bên trong có người của Trọng Huy, việc này không có lợi cho ông ấy.”
“Còn cha anh thì sao?” Phòng Thiên Kỳ hỏi, “Chắc chắn cha anh biết rõ sự tồn tại của Trọng Huy, xảy ra chuyện lớn như vậy, cậu tôi sẽ tìm cha anh nói chuyện riêng, còn nữa, ngày anh họ tôi gặp chuyện không may…”
Hắn vừa nói vừa vô thức nhớ lại chuyện lúc trước, nghẹn lại một chút, lúc này mới tiếp tục nói: “Tôi đã từng nói với cảnh sát là đám người của Zarra đã tấn công, chắc người của tổ điều tra sẽ chú ý đến điểm này.”
“Không có tác dụng đâu.” Joshua ngồi bên cạnh nghe, không đợi Tống Minh Uyên trả lời đã nói trước, “Không có chứng cứ, có khi bệ hạ sẽ cho rằng bác Tống tùy tiện bịa ra một tổ chức để lừa dối, chưa kể ông ta biết rõ bọn tôi có xích mích với điện hạ, lại chưa từng tín nhiệm những gia tộc nắm quân quyền như bọn tôi, không đời nào ông ta tin tưởng nhanh như vậy đâu, còn cậu… Cảnh sát đều biết cậu, ai có thể đảm bảo người nói ra nhất định là cậu? Chắc chắn bệ hạ cũng nghi ngờ, thậm chí còn cảm thấy cậu bị bọn tôi ép nói những lời kia.”
Phòng Thiên Kỳ lạnh lùng hỏi: “Chẳng lẽ cứ phải chờ đợi thế này?”
“Không, căn cứ của Trọng Huy bên Phỉ Tây thiếu mất hai trưởng lão, là cơ hội tốt để ra tay, chỉ cần người bên kia có thể mau chóng lấy được danh sách, chúng ta sẽ không cần đợi nữa…” Tống Minh Uyên nheo mắt, “Cũng có khả năng Trọng Huy sẽ xuống tay trước.”
Phòng Thiên Kỳ nhướn mày: “Ví dụ như?”
Tống Minh Uyên nhả từng chữ từng chữ: “Điều binh, tới gần đế đô.”
_________________