Nói xong thì cúi đầu thi lễ rồi quay lưng đi thẳng , để lại năm kim nguyên bảo trên giường cho vợ chồng Trần viện mà rút đi. Hai vợ chồng dìu nhau ra ngoài cửa, nhìn theo bóng dáng con rể đi khuất mà vui mừng lắm . Bà vợ rưng rưng nước mắt, dựa vào vai chồng mà nức nở .
– “con mình không ngờ lại gặp phải những chuyện bi thương như vậy , may mắn trời thương xót đã cho nó một chỗ bình yên, tôi cũng không đòi hỏi gì ơn cả “
Trần viện lúc này vòng tay ôm vợ mà khẽ gật đầu.
– ” phải rồi, đại phú hào Đường Lược là ai ? Làm sao chúng ta đặt chân vô đó được? Rõ ràng lão ta có âm mưu lợi dụng chúng ta mà thôi ,làm sao có thể tin được một người Hán chứ? Bây giờ gả cho một người đồng bào ở cực nam Giao Chỉ, xem như là vẹn toàn rồi “
Nói xong, hai người lại ôm nhau khóc rưng rức trong hạnh phúc dịu êm.
Trong ánh hoàng hôn vừa tắt, Vạn Vân Phong bước chân rời khỏi Trần gia cũng là lúc ánh mặt trời đã tắt. Trời nhá nhem tối , từng bước chân của hắn đi cũng là lúc bóng tối càng ngày càng tối hơn . Cho đến khi hắn đi ra khỏi địa phận làng Thạch Thần tới đồng ruộng ở bìa rừng cũng là lúc trời đã tối . Hắn thoáng dừng lại ngước lên nhìn, ánh trăng trên cao chiếu rọi xuống trông đẹp lạ lùng. Đó là ánh sáng của trăng khuyết mơ hồ trong bóng tối của thôn quê , tiếng rì rào của gió thổi trên những ruộng lúa xanh tươi. Hắn vừa đi vừa nhìn những con đom đóm bay trên những đọt lúa xanh mơn mởn trong màn đêm thăm thẳm, tưởng tượng như cả bầu trời sao từ thượng giới rớt xuống nhân gian . Thu nhi nhìn đom đóm mà thốt lên.
– “Ôi đẹp quá , nhiều đom đóm quá. Ta ở làng Thạch Thần bao nhiêu lâu nhưng chưa từng thấy nhiều đom đóm đến như vậy, thật sự lộng lẫy “
Đom đóm bay rợp cả cánh đồng, trên những tàn lúa , tựa như những vì sao giáng phàm lạc xuống cõi nhân gian, lung linh huyền ảo. Trong lúc vui vẻ mà cảm nhận vẻ đẹp của thôn quê, tiếng côn trùng kêu ríu rít , thì lúc này bất ngờ Vạn Vân Phong kéo Thu nhi vào bụi rậm gần đó trong sự ngạc nhiên của nàng. Hắn bạo dạn ôm chầm lấy nàng, siết chặt vòng tay, một cái ôm rất ấm áp. Thu nhi nằm gọn trong vòng tay của hắn, khẽ ngại ngùng nói .
– “Tiên sinh ,ngài … làm gì vậy?”
Lời nói vừa dứt , nàng cảm nhận ở phía dưới có cái gì đó cộm lên đâm vào người nàng lấn cấn . Nàng không phải là trẻ con mà không biết thứ đấy là thứ gì, trong phút chốc xấu hổ mà đẩy hắn ra, quay người đi hướng khác ngượng ngùng nói.
– ” tiên sinh, xin đừng làm như vậy, tiểu nữ là gái đã có chồng “
Vạn Vân Phong cười nhạt ,bước lại gần ôm nàng từ phía sau , vòng tay siết lấy eo nàng mà nói .
– “nàng đương nhiên là gái có chồng, và không phải chồng nàng đang ôm nàng đây sao?”
Phải rồi, là con rể của Trần Viện đây mà. Thu nhi nghe vậy thì trong lòng vui thích lắm , nhưng vẫn còn ngượng ngùng.
– ” Tiên sinh , ý tiểu nữ không phải là như vậy”
Vạn Vân Phong lúc này bàn tay từ eo nàng mà sờ lên, từ từ cao hơn . Hắn thì thầm vào tai nàng .
– “không lẽ … giờ phút này nàng vẫn còn gọi cái tên Đường Lược khốn kiếp ấy là chồng sao ?”
Câu nói ấy khiến Thu nhi thoáng giật mình, nàng lập tức lắc đầu.
– ” không có ,tuyệt đối không có . Ý của tiểu nữ là tiểu nữ đã không còn trong trắng nữa, không xứng với tiên sinh “
Nàng vừa nói xong, hai tay của Vân Phong đã vươn lên ôm trọn đồi núi vào lòng bàn tay mình mà nắn bóp nhẹ nhàng, hắn hôn nhẹ vào tai nàng thì thầm thủ thỉ.
– “ta không xem trọng những chuyện đó, cái ta yêu chính là linh hồn thuần khiết của nàng, là sự hiếu thảo bao dung của nàng, là hương thơm tuyệt mỹ của nàng. Nàng chính là người phụ nữ đẹp nhất trên đời mà ta từng gặp”
Lời nói này của hắn ai nghe cũng biết là nịnh hót. Thu nhi đương nhiên cũng hiểu, nhưng thực sự những lời nịnh nọt này rất dễ nghe. Nàng mỉm cười tủm tỉm, trong lòng thích lắm nhưng vẫn có chút gì đó lấn cấn. Ngẫm nghĩ những chuyện đã qua trong cuộc đời của nàng mà thoáng buồn.
– “thiếp… chỉ là hoa tàn liễu úa , sao xứng với tiên nhân. Không những vậy, thiếp đã từng bị một đám đàn ông…”
Lời nói tới đây chưa kịp nói hết, Vạn Vân Phong đã mạnh dạn thọc tay vào trong áo chiếm đoạt hoa quả của nàng, đồng thời đặt một nụ hôn ngọt ngào lên đôi môi xinh đẹp ấy. Dưới bóng trăng huyền ảo , lần đầu tiên Thu nhi cảm nhận được sự ấm áp một nụ hôn yêu thương, vị ngọt ngào của tình yêu đôi lứa . Nàng đã cảm thấy được niềm hạnh phúc khi nằm trong vòng tay của một người đàn ông mà nàng tin tưởng, mà nàng cảm thấy yêu thương . Khi nụ hôn vừa dứt , đôi môi nàng cũng rời khỏi môi hắn , lúc này hắn thì thầm .
– “ta không cho phép nàng nói lại những chuyện không vui ấy . Nàng bây giờ là vợ của ta thì phải nghe lời ta, biết chưa?”
Vừa dứt lời , cơ thể dịu dàng và chậm rãi hôn xuống cổ rồi xuống dưới thấp hơn, từ từ vén áo ra nhẹ nhàng đưa trái cây vào miệng thưởng thức . Hương vị trái cây mát lạnh ấy khiến hắn xao xuyến . Thu nhi bây giờ chỉ là một linh hồn , không còn là người sống cho nên trái cây của nàng đương nhiên cũng mát lạnh , không ấm áp như hồi còn sống được . Thu nhi không hề chống cự, từ đầu đến cuối nàng vẫn để yên cho hắn làm gì thì làm, nhưng đến lúc này trong đầu nàng suy nghĩ một điều gì đó . Nàng khẽ đẩy nhẹ hắn ra , khoảnh khắc trái cây rời khỏi miệng nghe một tiếng “chụt…” khiến Vân Phong khoáng chốc hụt hẫng. Hắn đưa lưỡi liếm mép tiếc nuối, mà Thu nhi lúc này bất ngờ quỳ xuống trước mặt hắn mà cầu xin.