Bao gồm cả hai cậu bé đã lên kế hoạch bày ra toàn bộ chuyện này.
Sao lại như vậy?
Mọi chuyện không suôn sẻ sao? Ba cũng không nói gì mà, tại sao mẹ còn muốn đi?
Hai đứa nhỏ hoàn toàn không hiểu tại sao mọi chuyện lại thành ra thế này. Nhưng nếu chúng biết rằng khi người lớn đối mặt với một điều gì đó, ngoại trừ nhìn bề ngoài còn cần phải quan sát sắc mặt của đối phương.
Nếu như vậy, bọn nhỏ có lẽ sẽ hiểu.
“Mặc Mặc, đi thôi.”
Ôn Hủ Hủ ôm con gái sau đó đưa tay ra cho con trai.
Tất nhiên cô không thể bỏ cậu ở đây, cậu là con của cô.
Nhưng Hoắc Dận còn đang ôm hai chân ba mình, sau khi nghe mẹ chỉ gọi em trai, đột nhiên cậu quay đầu nhìn về phía mẹ, đôi mắt nhỏ lại đỏ lên.
Mặc Bảo: “……”
Ngay khi trong phòng ngủ này lại sắp diễn ra một màn kịch bi thảm mẹ con bị chia cắt. Hoắc Tư Tước đang đứng ở cửa cuối cùng cũng lên tiếng
“Ôn Hủ Hủ, cô cố ý đúng không?”
Ôn Hủ Hủ lập tức ngẩng đầu lên nhìn: “Anh nói cái gì?”
Ánh mắt Hoắc Tư Tước bắt đầu chùng xuống: “Tôi nói sai sao? Để cô tới đây ở không phải để cô đem nơi này biến thành gà chó không yên. Cô nhìn xem nơi này bị cô biến thành cái dạng gì rồi?”
Hắn nhìn lướt qua phòng ngủ.
“Tôi……”
Ôn Hủ Hủ nhìn quanh lập tức cứng họng không nói được gì.
Quả thật, không khí lúc này trong phòng khá căng thẳng. Vừa rồi bọn nhỏ còn rất vui vẻ, giờ thì ngoại trừ cô đang ôm con gái, còn lại là hai ánh mắt nhỏ của hai đứa trẻ kia đều đã đỏ hoe, bọn chúng đều đang dùng ánh mắt đáng thương nhìn cô.