Hắn ta rất quen thuộc, vô cùng quen thuộc với khuôn mặt đó, chính vào đêm ba hôm trước, hắn ta đã lệnh thuộc hạ kéo người này đi cho chó ăn. Cảnh tượng bây giờ khiến người hắn ta lạnh ngắt như xác chết, người ấy là tu sĩ, còn là tu sĩ mạnh hơn Khổ Thiền gấp ngàn vạn lần.
A… A!
Có lẽ là quá sợ hãi, hắn ta không kìm được hét lên, loạng choạng lùi lại, hoảng sợ nhìn Diệp Thành rồi la lên như chó điên: “Ngươi không được giết ta, ta là quốc vương của nước Thiên Hương, ta là quốc vương của nước Thiên Hương”.
Diệp Thành phớt lờ, kéo tay Liễu Như Yên xoay người chậm rãi rời đi, chỉ có giọng nói nhẹ nhàng mà uy nghiêm vang lên: “Bắt đầu từ hôm nay nước Thiên Hương thay vua đổi chủ”.
Phụt!
Khi Diệp Thành ra khỏi phủ Thái tử cũng là lúc Lưu Triệt hộc máu, nằm sõng soài ra đất, chết không nhắm mắt.
Trên trời vẫn có mưa máu trút xuống, nhuốm đỏ cả đại điện.
Đại điện im lặng thật lâu.
Mọi thứ diễn ra hôm nay khiến mọi người quá sốc, quân vương nước Thiên Hương bị phế truất, quốc sư bị tiêu diệt, Thái tử Lưu Triệt quá sợ mà chết, ba người quan trọng nhất của một quốc gia đều gặp nạn khiến mọi người không thể ngờ tới.
“Lưu… Lưu Triệt chết rồi, ai… ai làm quốc vương đây?”, đến một lúc nào đó mới có người run giọng hỏi.
“Còn phải hỏi à? Đón lão quốc vương về đi”.
“Ngươi cũng muốn chết hả?”, có người hừ lạnh: “Không nghe thấy người đó nói sao? Nước Thiên Hương thay vua đổi chủ, ý tứ rất rõ ràng, vương triều họ Lưu đã không còn là Hoàng thất của vùng đất này”.
“Vậy thì ai sẽ làm quốc vương?”, mọi người đều gãi đầu.
“Liễu Thanh Tuyền”, đại tướng quân vẫn im lặng nãy giờ lên tiếng: “Tiên nhân đó vừa nhìn là biết có quan hệ mật thiết với nhà họ Liễu, nếu không sẽ không đến đây, để Liễu Thanh Tuyền làm quốc vương là thích hợp nhất”.
“Như vậy cũng không được coi là làm trái ý tiên nhân”, mọi người cùng gật đầu rồi ra khỏi đại điện.