Cái này, là Trương Thác trong một khắc nhất thời đã nghĩ đến lí do mà Phản Tổ Minh lại phải làm như thế.
Trương Thác quan sát một vòng, ở bên trong cái câu lạc bộ tư nhân như thế, cái căn phòng có người trấn thủ như kia là hoàn toàn đã được phong bế, trừ khi mà từ cửa chính xông thẳng vào, nếu không thì không có cách nào để có thể không phát ra bất kì một tiếng động mà tiến được vào căn phòng đó, Trương Thác thế nhưng cũng không có định xông vào.
Nếu như hiện tại trong lòng tràn đầy sự nghỉ hoặc, thế thì không bằng dứt khoát đi xem chút, trong cái hồ lô này của Phản Tổ Minh, rốt cuộc là bán cái loại thuốc gì!
Yến hội của tối ngày hôm nay là trò chơi phía trước thôi, không có kéo dài một khoảng thời gian quá lâu như thế.
Toàn Cảnh Thiên vẫn còn chưa có ăn được no, thì âm nhạc ở bên trong sảnh yến họi liền vang nhỏ lên rồi.
Đám thương nhân đang giao lưu với nhau cũng đều ăn ý mà ngừng lại việc trao đổi.
Toàn bộ bên trong sảnh yến hội, thì âm thanh rõ ràng nhất, đại khái chính là Toàn Cảnh Thiên không ngừng ở đằng kia mà ăn đồ ăn.
Có nhân viên tạp vụ đem từng chiếc ghế một bày ở bên trong sảnh của yến hội, mà phía trên cùng của sảnh yến hội cũng đã kéo ra một cái màn sân khấu.
Ở đăng sau những phần lưng ghế đều có dán danh xưng của từng cái xí nghiệp, mỗi một xí nghiệp, đều để dành ra hai hoặc là ba cái ghế, nhiều người thì thêm vào, ít người thì triệt tiêu đi.
Đám người đều nhao nhao lên mà ngay lập tức đi tìm cái ghế có viết xí nghiệp của chính mình rồi ngồi xuống, Với tư cách là tỉnh Tây Hạ, thậm chí đến cả những đầu rồng của thương nghiệp ở Đông Hòa, thì vị trí của Nhất Lâm, tất nhiên vẫn là ngồi ở hàng ghế được bày ngay đầu tiên rồi.
Mà hôm nay mới không đối phó cùng với Trương Thác là Hạ Ngọc Mỹ, chỗ ngồi lại ngay ở bên cạnh của Nhất Lâm.
“Cậu cứ đợi chút rồi hẳng ngửi nhé, xem xem là có ai mà trên người lại mang theo hương vị của tổ địa nhà các cậu hay không”
“Vâng” Toàn Cảnh Thiên cái con người này mặc dù có chút kì quái, nhưng mà đang ở trên phương diện công việc, thì vẫn xem như là đáng tin cậy, nghe nói đến tổ địa nhà mình, anh ta là lần đầu tiên không có nhắc đến chuyện bản thân vẫn còn chưa có ăn no nữa cơ.
Hạ Hòa Mi bày biện ra một khuôn mặt, vô cùng khó chịu mà ngồi xuống chiếc ghế ở bên cạnh của Trương Thác.