Anh…đặt từng cái một.
Trước bồn rửa mặt có các loại sữa dưỡng thể và các sản phẩm chăm sóc da thường được Hứa Trúc Linh sử dụng trước đây.
Trước tủ đầu giường có một bàn trang điểm lớn đựng mỹ phẩm của cô, anh còn mua một cây son mới nhất của mùa.
Trong tủ quần áo, có thêm rất nhiều quần áo của Trúc Linh, cô ấy thích những đôi giày nhỏ màu trắng và quần jean, cũng rất ưa thích váy dài. Và phụ kiện trang sức của cô ấy, cái gì cần có đều có.
Đúng rồi, dưới giá sách có một cái hộp, tất cả đều là đồ ăn vặt của cô ấy được giấu kỹ, chẳng qua là đã ăn xong, Qúy Thiên Kim đã không cất đi.
Anh mua rất nhiều đồ ăn vặt nhỏ, nhập khẩu đắt đỏ, một ít mì cay và vân vân.
Trên giá sách đầy tạp chí thời trang, tiểu thuyết lãng mạn và một số cuốn sách kỳ quặc.
Dưới gối có một cái máy tính bảng, cô thích năm ở trên giường nhấc chân đuổi theo kịch, đuổi mấy tiếng đồng hồ, hoàn toàn quên mất chính mình.
Anh bối rối hoảng hốt, Phó Lâm không có khả năng không biết được sau khi chìm vào giấc ngủ rồi lại bị đánh thức, chứng kiến trong phòng rực rỡ hẳn lên, khôi phục lại hình dáng khi hai người còn sinh sống với nhau.
“Cô đây là…
Cố Thành Trung dường như không nhìn thấy rõ người này, nói với chính mình.
“Sách dạy nấu ăn, Trúc Linh cũng có một cuốn sổ nhỏ, thích ghi chép một chút.”
Anh mua rất nhiều so nhỏ đẹp mắt, đặt ở tủ đầu giường.
“Cố Thành Trung…có phải nhớ tới rồi sao? Có phải anh nhớ khi ra điều gì phải không?”
Phó Lâm cao hứng đến mức bấu chặt lấy vai ảnh, kích động hỏi.
Nhưng đôi mắt của Cố Thành Trung nhìn về phía anh ta lại hết sức bình thản, giống như không hề bận tâm chuyện gì.
Anh khẽ nói: “Tôi nhớ ra rồi thì như thế nào?”