Lúc này, cả Lam và Joshua đều đã bay đến bên cạnh Tống Minh Uyên, thay anh ngăn cản phi thuyền vũ trang xung quanh.
Hai mắt Phòng Thiên Kỳ đỏ bừng, hoàn toàn không còn chút hòa khí lễ phép như bình thường nữa, hắn hét lớn đến mức gần như lạc giọng: “Con mẹ nó, các người chút hết cho tôi! Bọn chúng mới là phản đồ! Anh họ tôi bị bọn chúng làm bị thương!”
Cảnh sát vũ trang cũng rất nóng giận: “Đừng nói nhảm, giao điện hạ ra, mau giơ tay chịu trói!”
Ánh mắt Bạch Thời nhìn một vòng giữa cảnh sát và Thừa Viêm, nhanh chóng phân rõ lợi và hại, cậu rút kiếm phóng tới phi thuyền gần mình nhất, thẳng tay phá hỏng trang bị động lực, sau đó áp sát phi thuyền khác, tiếp tục phá. Joshua đã sớm làm như vậy rồi, tuyệt không nương tay.
Cảnh sát luống cuống, người ngã ngựa đổ, vội vội vàng vàng hạ cánh, tránh cho phi thuyền hỏng gây thương vong.
Bạch Thời vẫn âm thầm quan sát vị trí của Zarra, thấy gã muốn trốn, nhanh tay phá một phi thuyền gần đấy, lao qua làn khói dày đặc, liên tiếp đánh rơi hai cơ giáp cảnh sát cản đường. Bóng cơ giáp trắng lóe lên, đột nhiên xuất hiện trước mặt Zarra, pháo hạt trong tay nhắm thẳng vào đầu lão: “Chết đi.”
Đồng tử của Zarra co lại, hoàn toàn không kịp trở tay: “KHÔNG…”
ẦM!!!
Tiếng nổ rung trời, đến cả phi thuyền và cơ giáp xung quanh cũng bị sóng nhiệt đánh bay.
Mọi người vội vội vàng vàng ổn định, đồng loạt nhìn về phía trước, chỉ thấy Bạch Thời đã giữ vững cơ thể, hơn nữa còn không bị thương chút nào, há hốc miệng, cảm thấy hơi lạnh xung quanh bốc lên ngùn ngụt.
Tướng quân Zarra, một trong năm vị tướng quân cấp S lợi hại nhất đế quốc, lại chết một cách đơn giản đến lãng xẹt như vậy sao?
Bạch Thời hơi nghiêng người, đưa mắt nhìn về phía phi thuyền vũ trang lớn nhất.
Giọng nói của đội trưởng khẽ run, quyết định thật nhanh: “Lui hẳn về phía sau!”
Sức chiến đấu đến mức này bọn họ làm sao ngăn cản được nữa, phải đợi quân đội đến thôi, hắn không thể để các anh em chết vớ vẩn như vậy được.
Người của Trọng Huy còn thức thời hơn thế, ngay thời khắc Bạch Thời nã cho Thừa Viêm một pháo, bọn chúng đã vội vàng bỏ trốn. Tống Minh Uyên tranh thủ đưa khoang cứu thương của Velar cho Joshua, bay tới bên cạnh Bạch Thời. Hai người liếc nhau, gần như cùng lúc cất cánh, nhảy vào tầng khí quyển đuổi theo phi thuyền cách đó không xa.
Bọn họ vẫn chưa quên, trên phi thuyền kia còn có một trưởng lão khác.
Gã trưởng lão đang vội vàng tìm kiếm Thừa Viêm, xem xem y sống hay chết, đương nhiên không muốn lằng nhằng với họ, lúc này lập tức ra lệnh cho vài người đi ngăn cản, còn phi thuyền tăng tốc bay về phía trước.
Trước giờ kỹ thuật của Trọng Huy vẫn luôn xuất sắc, phi thuyền bình thường làm sao đuổi kịp tốc độ này, chỉ một chút thời gian như vậy thôi, khoảng cách đã bị kéo dài.
Tống Minh Uyên và Bạch Thời đều biết chẳng bao lâu nữa, một nhóm cảnh sát hoặc bộ đội đặc chủng rất đông sẽ đến bao vây căn cứ, không thể lãng phí thời gian, nhưng cũng không thể để gã đi như vậy, hai người giết sạch đám tôm tép xung quanh mới dừng lại.
Tống Minh Uyên đưa mắt nhìn cậu: “A Bạch, đi.”
Bạch Thời đáp lời, cùng anh quay trở về.
Cảnh sát vẫn chưa đi quá xa, giờ phút này nhìn thấy hai cơ giáp quen thuộc lao xuống, trái tim bắt đầu run rẩy: “Đừng bảo là đến tìm chúng ta chứ?”
“Bình tĩnh, người của tổng bộ sắp tới.” Đội trưởng đưa tay lau mồ hôi, nhìn chằm chằm vào hai cơ giáp đang hạ cánh, thấy đối phương không có vẻ gì là muốn bay về phía này mới thở phào nhẹ nhõm, ra lệnh cho cấp dưới báo cáo thương vong, sau đó nhận được tin đám Bạch Thời chỉ phá hủy hệ thống động lực, gần như không làm ai bị thương, trong lòng đội trưởng chợt hiện lên cảm giác kỳ quái, nhíu mày.
“Đội trưởng?”
Đội trưởng hoàn hồn, dặn đồng đội trị thương cẩn thận, tiếp tục chờ viện quân.
Lúc Tống Minh Uyên và Bạch Thời hạ cánh, đám Joshua vừa cố hết sức mở khoang cứu thương để đưa Velar ra ngoài, Tống Minh Uyên sải bước lại gần, nhìn người nọ toàn thân đầy máu, thấp giọng hỏi: “Anh ta sao rồi?”
Khí thế toát ra từ người Joshua rất mạnh, yên lặng lắc đầu.
Ý là đã dùng máy trị liệu kiểm tra qua… Ánh mắt Tống Minh Uyên trầm xuống, chầm chậm bước tới gần.
Trên mặt Phòng Thiên Kỳ toàn là nước mắt, hai tay run lên dữ dội, cơ thể càng không ngừng run rẩy. Velar đã sớm hôn mê, nhưng hình như lúc mấy người họ đưa hắn ra ngoài đã chạm vào miệng vết thương, Velar dần tỉnh lại, hắn đưa mắt nhìn em họ nhà mình, giọng nói vẫn mềm mại như trước: “… Khóc gì thế?”
“Không có.” Phòng Thiên Kỳ khàn khàn đáp lời, hợp lực đỡ Velar nhẹ nhàng đặt lên xe cơ giới.
Velar cảm thấy máu chảy vào trong mắt, hơi nheo lại, nhìn người xung quanh một lượt, sau đó ánh mắt nhìn về phía Joshua và Tống Minh Uyên, cười nói: “Hiếm lắm mới thấy các cậu có kiên nhẫn ở lại cùng tôi thế này.”
Tống Minh Uyên im lặng, Joshua khẽ nhếch khóe môi: “Trước kia bọn tôi cũng rất có kiên nhẫn, điện hạ.”
“Thôi được rồi.” Giọng nói của Velar rất nhẹ, “Mấy năm qua, tôi không thích các cậu, các cậu cũng không ưa gì tôi, không đánh nhau là đã tốt lắm rồi.”
Tống Minh Uyên tiếp tục im lặng, Joshua muốn nói gì đó, bờ bôi khẽ nhúc nhích, cuối cùng lại không lên tiếng.
Velar nhìn bầu trời chậm chạp di chuyển, mỉm cười: “Thực ra tôi… Vẫn muốn hòa thuận với các cậu, nhưng mãi mà không tìm thấy cơ hội, rõ ràng trước kia chúng ta không phải như thế…”
Nhiệt độ trong căn cứ rất vừa vặn, gió đêm dịu mát, xung quanh là hương cỏ cây thoang thoảng, trong mũi Velar tràn đầy mùi máu đậm đặc, nhưng hình như vẫn có thể ngửi được một chút tươi mát.
Hắn giật mình nhớ về trước đây rất lâu, ở hoàng cung đế đô, khi ấy thời tiết cũng như thế này, cũng tràn đầy mùi thơm ngát và yên tĩnh, bọn họ gặp nhau lần đầu tại hoa viên, Tống Minh Uyên không thích nói chuyện lắm, Joshua lại rất tinh nghịch, hai đầu lông màu đã mơ hồ mang theo chút ngạo khí.
_Xin chào, mình là Velar, đây là em họ của mình, tiểu Kỳ.
_Tống Minh Uyên.
_Joshua Kiều, cậu có thể gọi mình là Joshua, bọn họ gọi cậu là điện hạ hả?
Hắn mỉm cười đưa tay: Ừ, về sau mọi người sẽ là bạn, mình lớn hơn các cậu, mình sẽ chăm sóc cho các cậu thật tốt.
Về sau… Về sau… Có đôi khi hắn sẽ nghĩ, nếu như thời gian có thể quay trở lại, họ vẫn sẽ là họ của khi đó, không xa cách như thế này.
Cuối cùng là chính hắn không thực hiện được lời hứa… Velar bỗng cảm thấy khóe mắt cay cay, cố gắng nâng cánh tay, chầm chậm vươn về phía họ.
Xương tay của hắn bị gãy, lại dính không ít máu, Tống Minh Uyên đưa mắt nhìn, chủ động nắm lấy, Joshua theo sát, nước mắt Phòng Thiên Kỳ không ngừng tuôn rơi, nghẹn ngào đặt tay lên trên.
Velar cười khẽ: “A Bạch.”
Bạch Thời ậm ừ đáp lại, tiến lên phía trước cầm chặt tay bọn họ, tay kia thuận tiện nắm lấy tay Lam.
Velar nhìn những người này, vô thức muốn nói gì đó, nhưng thực ra chính hắn cũng không biết phải nói gì, cuối cùng chỉ đưa mắt ánh về phía Tống Minh Uyên: “Tiểu Uyên.”
“Ừ.”
“Trọng Huy.”
“Tôi biết.”
Velar mỉm cười, bỗng cảm thấy mí mắt càng ngày càng nặng, hắn nhìn Tống Minh Uyên, đã nhiều năm như vậy, dường như người này chẳng thay đổi là bao, dường như vẫn mãi mãi mạnh mẽ và chín chắn như vậy, đẹp đẽ tới nỗi khiến người ta khó chịu, nhưng đúng là người này quá mạnh mẽ, khiến cho người ta cảm thấy… Rất an tâm.
Hắn lại nhìn bầu trời ngoài kia, khóe miệng khẽ nhếch, bất kể tới khi nào, bất kể đã từng ganh ghét ra sao, người này vẫn là người luôn khiến hắn…
—— Ngưỡng mộ.
Velar từ từ nhắm mắt lại, khẽ buông tay, rơi xuống.