Chỉ là lúc này, Porsche phía sau trực tiếp đuổi kịp, ba khúc quẹo đã trực tiếp để khoảng cách trước đó san bằng.
Càng đáng sợ đó là, Giang Nghĩa không có tí ý gì là giảm tốc, vẫn dùng tốc độ nhanh nhất như cũ lái xe, mắt thấy chuẩn bị tiến vào khúc cua thứ ba, tốc độ của anh vẫn nhanh như cũ.
Tên băng đô ngây ngốc luôn.
“Tên này ngu à? Chạy nhanh vầy còn vượt cua? Muốn chết á?”
Trong Porsche.
Đinh Thu Huyền bị hù đến hét lên, lớn tiến la hét: “Phanh xe, phanh xe lại ngay! Giang Nghĩa, nhanh phanh xe lại, còn không phanh lại thì không kịp nữa!”
Giang Nghĩa lại cười nhạt nhưng không phanh xe lại, ngược lại còn thả một tay ra!
Dưới cục diện nguy hiểm này, vậy mà anh còn thả tay!
Đinh Thu Huyền tuyệt vọng dựa vào ghế, cô biết, mạng không còn lâu nữa, một màn trước mắt sẽ là màn cuối cùng trong đời cô.
Cô đã dự đoán được kết cục.
Chiếc xe sẽ bay ra ngoài, chính mình sẽ tan thịt nát xương.
Mà lúc này Giang Nghĩa lại còn nhàn tản lấy vỏ coca từ trong tay cô qua, ngay lúc chiếc Porsche sát cánh mà qua GTR, Giang Nghĩa tùy tiện ném một cái.
Vỏ coca không lệch một tí nào, thuận theo cửa sổ xe vứt vào trong GTR, đập vào mặt tên tàn nhang.
Một giây sau, Porsche chạy vượt GTR.
Lại một giây tiếp, Porsche chạy vào khúc cua.
Khi quần chúng đều cho là kết cục đã định đã có, một màn kinh người xảy ra.
Chỉ thấy Giang Nghĩa nháy mắt đánh tay lái, đạp phanh xe, chiếc xe quẹt một đường cong hoàn mỹ trên khúc cua, một pha bẻ cua cao tốc đặc sắc đã hoàn thành!!!
Tên băng đô với tên tàn nhang nhìn mà đơ cả mắt.
Bọn họ không chỉ không thấy được màn lật xe mong đợi, mà ngược lại còn được xem một màn biểu diễn đặc sắc, lần ôm cua cực đoan mà đến đua xe chuyên nghiệp như bọn họ còn không dám dễ dàng nếm thử!
Brừm!!!!
Porsche ôm cua vào đường uốn khúc, Giang Nghĩa một đạp tăng ga, chiếc xe chạy thẳng đi, biến mất không còn bóng dáng.
Mà chiếc GTR phía sau thì chầm chậm dừng lại.
Tên băng đô và tàn nhang nhìn lẫn nhau.
“Thấy rõ không?”