– Còn không mau đỡ tiểu thư về nghỉ!
Nha hoàn kia lúc này mới hoàn hồn, vội chạy lên, lo lắng thưa:
– Tiểu thư…!
Rồi đến đến đỡ Tiêu Minh Mai, nhưng Tiêu Minh Mai lúc này đầy phẫn nộ, vừa hay con nha hoàn đến, tối tăm mặt mũi, chẳng nói chẳng rằng, lấy chân đạp thẳng vào bụng con nha hoàn kia, khiến cả người té xuống đất, rên lên đau đớn, ôm bụng giãy dụa, rõ ràng đã bị đạp không nhẹ.
Hàn Mạc chứng kiến, khẽ cau mày, mặt lạnh như băng.
Hắn tuy là trâm anh thế phiêt, trải qua cuộc sống xa hoa quý tộc, nhưng tư tưởng lại rất tiến bộ so với con người thời đại này, nên đối với những hành vi ngược đãi tôi tớ, hắn cảm thấy cực kỳ phản cảm.
Bản thân hắn từ trước đến giờ luôn nhã nhặn, ôn hòa với tôi tớ trong nhà, xem bọn họ đều là con người, nhưng nhìn thấy hành động của Tiêu Minh Mai lúc này, nói đánh là đánh, căn bản không coi đám nô tì là người, thấy nha hoàn kia rên la thống khổ, hắn rất tức giận, chỉ thẳng vào người Tiêu Minh Mai mà mắng:
– Ngươi đúng là rác rưởi.
Tiêu Minh Mai bàng hoàng, không ngờ Hàn Mạc trước mặt mọi người lại dám chửi mình nặng nề như thế, nhưng vốn khiếp sợ Hàn Mạc, nên không dám cự, chỉ đáp lại bằng giọng oán hận:
– Gã họ Hàn kia, ngươi hãy chờ bổn tiểu thư ta, ta sớm muộn sẽ lột da của ngươi, băm thịt ngươi cho chó ăn.
Cũng không dám lưu lại, khóc sướt mướt chạy đi.
Hạ Tuấn dật căm phẫn nhìn Hàn Mạc, vội đuổi theo, gọi lớn:
– Biểu muội, biểu muội,… đợi huynh với…
Tiêu Minh Mai chạy được mấy bước, quay lại mắng Hạ Tuấn Dật:
– Quỷ tha ma bắt huynh đi, ta không muốn thấy mặt huynh nữa… đợi khi huynh giết được tên khốn đó mới được gặp ta… còn nữa, huynh và đại ca phải kiếm cho ta mấy cao thủ lợi hại, mấy hôm nữa ta sẽ… nếu huynh không kiếm cho ta, ta sẽ hận huynh suốt đời…!
Nàng lại xoay người chạy tiếp, Hạ Tuấn Dật vừa đuổi theo vừa la lên:
– Biểu muội, muội nghe ta giải thích… Được rồi, người muội cần, ta nhất định sẽ tìm cho muội…!
Thấy bọn chúng chạy xa, Tiêu Linh Chỉ mới thở phào nhẹ nhõm, đến đỡ con nha hoàn dậy, quay lại nói với Tiểu Quân:
– Ngươi đỡ cô ta đi tìm đại phu cứu chữa…!
Tiểu Quân vội đi tới, mắt mỉm cười nhìn Hàn Mạc, rồi dìu con nha hoàn khốn khổ đó đi.
Trong phút chốc, trong hoa viên chỉ còn lại Hàn Mạc và Tiêu Linh Chỉ.
…
Gió đêm ấm áp, Tiêu Linh Chỉ nhìn Hàn Mạc, khẽ nói:
– Hàn thính trưởng thích chơi mấy trò này ư? thích ức hiếp một cô gái yếu ớt lắm sao?
– Đời người vốn không thú vị, nên tự mình phải tự tìm lấy niềm vui.
Hàn Mạc cuối cùng lại cười hớn hở như gió xuân, chậm rãi nói:
– Chỉ có điều người con gái yếu đuối mà nàng nói đến, hình như không yếu đuối đâu, cô ta trước mặt nàng ra vẻ rất nhu mì, nhưng lúc cô ta ra tay hãm hại người khác, không khác gì đám ác nhân.
– Muội ấy chỉ là được nuông chiều quá thôi.
Tiêu Linh Chỉ nhẹ nhàng đáp lại.
Hàn Mạc cười:
– Phong cảnh đẹp mỹ miều như thế này, bóng đêm tĩnh mịch, không nên nhắc tới cô ta được không? Thương tích của quân sư đã đỡ chưa? Trông người yếu đi nhiều, hãy ăn nhiều món ăn có lợi cho khí huyết, người mới chóng hồi phục được.
Thấy vẻ mặt chân thành của Hàn Mạc, Tiêu Linh Chỉ như được sưởi ấm ở trong lòng, đôi mắt chợt long lanh rạng rỡ, nhưng phát hiện Hàn Mạc cũng đang chăm chú nhìn mình, khiến khuôn mặt nàng bỗng ửng đỏ, vội quay đầu đi, nói:
– Ta đã khỏe lên nhiều, Hàn… Hàn thiếu gia, ta còn phải cám ơn ngài mới đúng.
Hàn Mạc cười ha hả:
– Hóa ra quân sư cũng biết nói tiếng cám ơn, điều này thật sự ta chưa từng nghĩ đến.
Tiêu Linh Chỉ dỗi hờn nhìn hắn, bình tĩnh đáp lại:
– Ngài có ân với ta, nói một tiếng cám ơn cũng là hợp tình hợp lý, có thế thôi làm sao mà ngài không ngờ tới, lẽ nào trong mắt của Hàn thiếu gia, ta là một người không biết phân biệt đúng sai sao?
– Ta không có ý như thế, quân sư hiểu lầm rồi.
Hàn Mạc giải thích:
– Nếu quân sư thật sự muốn cám ơn ta, không bằng cùng ta đi dạo trong hoa viên một chuyến. Đương nhiên, nếu quân sư thấy không tiện, coi như ta chưa nói gì đi.
Tiêu Linh Chỉ bình tĩnh trả lời:
– Hoa viên không có ai… dù có đi nữa, Tiêu Linh Chỉ ta đường đường chính chính, không bao giờ sợ người khác nói vào nói ra.
Hàn Mạc giơ ngón tay cái lên, nói:
– Quả nhiên là nữ trung hào kiệt.
Hoa viên phủ Thái sư rất rộng lớn, chiếm một phần năm diện tích phủ, chia làm hai khu đông và tây, khu phía tây toàn là chim thú quý hiếm, còn khu phía đông chính là hoa viên mà Hàn Mạc đang đứng.
Tiêu gia không hổ danh là đệ nhất thế gia của Yến quốc, chỉ nội một cái hoa viên đã hiển thị rõ sự giàu sang danh giá gia tộc, hoa thơm cỏ lạ nhiều vô số, có nhiều loài Hàn Mạc còn chưa nghe, chưa thấy bao giờ. Hàn Mạc biết, trong đó có nhiều loài cây đến thời đại của hắn vốn đã bị tuyệt chủng.
Không khí mát lành, bên cạnh lại có giai nhân làm bạn, nhanh chóng xua đi những phiền toái mà hắn vừa gặp phải.
– Chúc mừng Hàn thiếu gia thăng chức Thính trưởng Tây hoa thính.
Hai người chầm chậm men theo cái ao trong hoa viên, Tiêu Linh Chỉ đột nhiên nói:
– Tây hoa thính là do Thánh Thượng đích thân thành lập, Hàn thiếu gia có thể đảm đương trọng trách như thế, cho thấy Thánh Thượng rất tín nhiệm ngài, sau này Hàn thiếu gia tiền đồ tươi sáng.
Hàn Mạc chắp hai tay ra sau lưng, ngoảnh đầu nhìn Tiêu Linh Chỉ, dưới ánh đèn đêm hòa với ánh trăng mờ ảo, mông lung, dung nhan thanh tú mỏng manh kia tựa như thần tiên thoát tục, đẹp vô cùng.
Bất luận nói từ góc độ nào, Tiêu Linh Chỉ tuyệt đối là một người đẹp hiếm có.
Trong vẻ lạnh lùng toát lên nét cao quý, trong sự cao quý hiện lên sự tao nhã.
– Tín nhiệm?
Hàn Mạc cười ha hả:
– Thánh thượng mà tín nhiệm con cháu thế gia chúng ta sao? Lời quân sư nói, không phải là muốn châm chọc Hàn Mạc thì chính là nịnh ta đó.
Tiêu Linh Chỉ bình tĩnh nói:
– Hàn thiếu gia cho rằng Linh Chỉ không chân thành?
Hàn Mạc không cười nữa, thản nhiên nói:
– Quân sư là người thông minh, cũng nên biết rằng, vị trí Thính trưởng Tây Hoa thính Thánh Thượng muốn phế là phế liền, vốn không hề vững chắc, hôm nay ta là Thính trưởng, ngày mai không biết chừng sẽ là người bình thường, cho nên đối với ta, muốn ngồi vững chiếc ghế này, phải thật cực kỳ cẩn trọng, không thể làm sai, kỳ thực ta vốn không muốn làm trò cười cho người khác.
– Cẩn trọng?
Tiêu Linh Chỉ khẽ mỉm cười:
– Ngài làm được không?
Hàn Mạc nghiêm nghị đáp:
– Điều đó là tất nhiên, Hàn Mạc trung quân ái quốc, có ông trời làm chứng.
Hắn nhìn Tiêu Linh Chỉ, đúng lúc gặp ánh mắt của nàng, hai người nhìn nhau trong vài giây ngắn ngủi rồi bỗng chốc cùng cười phá lên.
Trung quân ái quốc, đối với các thế gia của nước Yến quốc, trên bàn tiệc nói bốn chữ này còn được, nhưng lúc tâm sự riêng tư, nói ra chỉ để gây cười thôi.
– Chuyện hôm nay gia gia mời cha con ngài đến có lẽ ngài cũng biết được ý đồ bên trong.
Tiêu Linh Chỉ nhẹ nhàng hỏi:
– Trước khi Hàn gia các ngài chưa thể lớn mạnh đến một mức độ nhất định, các ngài nên hợp tác với ai? Tiêu gia chúng ta hay là Tô gia?
– Nàng hỏi quá thẳng thắn đó.
Hàn Mạc tỉnh bơ đáp:
– Chỉ có điều tiền đồ của gia tộc, ta không làm chủ được, về phần gia tộc tính toán thế nào ta cũng không muốn biết.
Tiêu Linh Chỉ ho khẽ khẽ, lại hỏi tiếp:
– Ngài vừa mới nói muốn xin cầu thân với Thái sư, muốn cưới Minh Mai, chỉ là đùa giỡn thôi hay có mấy phần là thật?
– Cầu thân?
Hàn Mạc nâng cằm nhìn Tiêu Linh Chỉ:
– Kỳ thực không phải ý kiến đó không hay, chỉ là… chỉ là ta thực sự không ưa vị tiểu thư đó của Tiêu gia các người, nếu Thái sư thật sự có ý kiến, ta có thể suy nghĩ chọn người khác.
– Chọn người khác?
Hàn Mạc cười tủm tỉm, liếc nhìn dò xét Tiêu Linh Chỉ một lượt, nói giọng chọc tức:
– Quân sư không phải cũng là tiểu thư Tiêu gia sao? Lại còn chưa thành thân nữa…!
– Ngài…!
Tiêu Linh Chỉ lập tức sắc mặt se lại, trừng mắt dữ tợn nhìn Hàn Mạc.
Hàn Mạc vẫn cười hì hì đáp lại:
– Quân sư, nàng đoán xem, nếu như Hàn Mạc ta thật sự đề nghị cầu thân với Thái sư, muốn đem nàng gả cho Hàn gia chúng ta, Thái sư có đồng ý không?
– Hàn Mạc, ngài… ngài nói bậy gì thế!
Dưới bóng đêm, bên cạnh cái ao nhỏ, cô nam quả nữ, Hàn Mạc buông lời trêu chọc thế này, tuy Tiêu Linh Chỉ tính tình lãnh đạm, cũng không tránh khỏi cảm thấy hai má nóng ran, cắn môi, tức tối nhìn Hàn Mạc.
– Ai muốn gả cho ngài, một kẻ luôn tự cho mình là đúng!
Hàn Mạc cười ha hả:
– Quân sư hiểu lầm rồi, Hàn gia chúng ta không chỉ có mỗi ta chưa lập gia đình, với lại tam ca ta mới chỉ cưới hai vợ lẽ, cũng chưa cưới vợ cả đâu…!
– Hàn Mạc, quỷ tha ma bắt ngài đi.
Tiêu Linh Chỉ tức khí, giơ tay đánh vào người Hàn Mạc, nhưng Hàn Mạc khéo léo tránh được, khiến nàng chỉ biết giậm chân hờn giỗi, quay đầu, đi nhanh về phía trước.
Hàn Mạc tiếp tục cười ha hả không thôi, nhìn theo bóng hình của Tiêu Linh Chỉ, tuy bước nhanh, nhưng tư thế vẫn tao nhã như xưa, vòng eo thon thả, dáng người uyển chuyển, đây chính là hương sắc đẹp nhất của hoa viên này.
Trong giây lát, chỉ thấy từ phía sau ngọn núi giả đằng trước Tiêu Linh Chỉ có một cái bóng đang chuyển động, giác quan cảnh giác trời phú của Hàn Mạc bảo hắn rằng sự tình có chút không hay, hắn bước nhanh đuổi tới, trầm giọng nói:
– Quân sư, cẩn thận!
Tiêu Linh Chỉ vẫn không quay đầu lại, chỉ nói:
– Ngài vẫn không quay về đại sảnh đi? Gia gia nói không chừng muốn gặp ngài đấy.
Lúc nàng nói, đã đi đến bên cạnh ngọn núi giả, thấy một bóng đen trông như yêu mị xông tới, bổ thẳng vào người nàng.
– Cẩn thận!
Hàn Mạc phi thân lên, lúc này chỉ có thể ôm Tiêu Linh Chỉ từ phía sau, định né sang một bên, nhưng còn chưa kịp tránh đã nghe từ phía sau truyền tới một tiếng kêu kỳ quái, nhưng Hàn Mạc lại cảm thấy lưng mình đã bị đánh trúng, nghe một tiếng răng rắc, hắn cảm thấy toàn lưng đau cay buốt, trong lòng hiểu ra, cái thứ phía sau đó là phóng thẳng vào lưng hắn.