Biết ngay là không có gì tốt mà, rõ ràng là đến khiêu khích. Lưu Nga hừ nói: “Đông Thi hiệu tần.” Hàn Nghệ nhẹ nhàng oa một tiếng, nói: “Lưu tỷ, không ngờ học vấn của tỷ sâu như vậy, còn biết nói thành ngữ nữa.”
Lưu Nga sửng sốt, xấu hổ quay đầu đi.
Hàn Nghệ lại nói với Trúc Hán: “Được, ta biết rồi, ngươi về nói với Tào giả mẫu, đến lúc đó ta nhất định đến ủng hộ.”
“Dạ, quấy rầy rồi.”
Trúc Hán giao thiệp mời cho Trà Ngũ, sau đó cáo từ.
Trúc Hán vừa đi, Lưu Nga vội vàng nói: “Hàn tiểu ca, ngươi thật sự muốn đi?”
Hàn Nghệ nói: “Đương nhiên đi nha, từ lâu ta đã muốn đi xem thử cô nương Hoa Nguyệt Lâu rồi.”
“Cái gì?”
Chết tiệt, lâu rồi không gạt người, vừa không cẩn thận là bộc lộ tâm tình rồi, Hàn Nghệ lúng túng nói: “Ách, ý của ta là, đi coi thử cô nương ở chỗ bọn họ chiêu đãi khách nhân thế nào, học hỏi một chút, dù sao thì kinh nghiệm mở thanh lâu của ta còn ít, việc này ừ, vô cùng cần thiết.”
Lưu Nga nửa tin nửa ngờ nhìn hắn một cái, lại nói: “Nhưng chúng ta vẫn không có qua lại gì với Hoa Nguyệt Lâu, tiện nhân kia làm vậy rõ ràng là khiêu khích chúng ta, nói không chừng mời chúng ta đến đó, sau đó lại sỉ nhục chúng ta nữa.”
Hàn Nghệ ha ha nói: “Sỉ nhục ta còn được, chỉ cần đừng làm ô nhục ta là được, dù sao tuổi tác quá lớn rồi, ta chịu không nổi.”
Lưu Nga xuất thân là cung kỹ, làm sao lại nghe không hiểu, cả giận nói: “Hàn tiểu ca, ta không phải đang nói giỡn với ngươi.”
Hàn Nghệ nói: “Ta cũng rất nghiêm túc nha, tuổi của Tào Tú thật sự quá lớn.”
“!”
Lưu Nga câm nín.
Hàn Nghệ mỉm cười, nói: “Mọi người đều là hàng xóm, hẳn là phải qua lại với nhau, không qua lại mới là không bình thường, dù sao thì cũng phải gặp mặt. Hơn nữa người ta đã phái người đến rồi, nếu ta không đi, một là chứng tỏ chúng ta không lễ phép, hai là chứng tỏ chúng ta quá nhát gan, ba là lần này ta đi cũng là dò thám tình hình địch, ta phải coi thử kịch nói của họ làm thế nào, còn nữa, tỷ đừng cứ gọi tiện nhân tiện nhân mãi, như vậy chứng tỏ chúng ta không có tố chất.”
Lưu Nga nghe nửa câu đầu, cảm thấy rất có lý, truyện đăng tại bach ngoc sach, dkm lũ ký sinh trung truyen full copy, sống chết của Phượng Phi Lâu của bọn họ toàn bộ đều dựa vào kịch nói. Bây giờ Hoa Nguyệt Lâu cũng làm kịch nói, dĩ nhiên là phải chú ý rồi, không thể qua loa chút nào, nhưng nghe thấy nửa câu sau, nàng lại không khỏi đỏ mặt, nói: “Ả vốn là một tiện nhân mà.”
Vốn sinh cùng một gốc, sao lại thiêu đốt nhau nha! Hàn Nghệ tức giận nói: “Được được được, tỷ thích gọi sao thì gọi vậy đi.”
Lưu Nga lại nói: “Ta không muốn đi.”
“Tố chất này của tỷ, ta cũng cảm thấy không đi tốt hơn.” Hàn Nghệ lập tức đồng ý, nghĩ bụng, nếu nàng đi thì sao ta tán gái chứ.
Lưu Nga thấy Hàn nghệ không yêu cầu mạnh mẽ mình phải đi, trong lòng cũng thở phào nhẹ nhõm, nàng thật sự không muốn nhìn thấy gương mặt Tào Tú, nếu tố chất kém chút thì không thể đi, thì nàng vui vẻ chấp nhận, lại nói: “Hàn tiểu ca, lỡ như, ta nói lỡ như kịch nói của Hoa Nguyệt Lâu thành công, vậy chúng ta làm sao đây?”
Hàn Nghệ khinh miệt cười một tiếng: “Lưu tỷ, tỷ biết không, tỷ nói vậy là sỉ nhục ta đó. Thứ xuất phát từ tay Hàn Nghệ ta, nếu người khác dễ dàng bắt chước được, thì ta còn lăn lộn gì chứ, lui lại vạn bước mà nói, cho dù ả ta giẫm phải vận cứt chó mà thành công, thì cũng có cách chế phục ả ta.”
Lưu Nga tò mò nói: “Cách gì?”
Hàn Nghệ quay đầu ra cửa, cười nói: “Tiểu Béo” “Hàn đại ca.”
Chỉ thấy Hùng Đệ vác một thân thịt béo đi vào, bên cạnh còn có Tiểu Dã và Đỗ Tổ Hoa. Đỗ Tổ Hoa tính tình khôn khéo, hơn nữa rất hiểu chuyện, thế là rất nhanh đã trở thành bạn tốt của Hùng Đệ.
Hàn Nghệ cười nói: “Đệ đi đâu thế, cả đầu đầy mồ hôi.”
Hùng Đệ ha ha nói: “Bọn đệ đi giúp bọn Mộng Nhi tỷ tỷ tập luyện.”
Lưu Nga chen miệng nói: “Hàn tiểu ca, ngươi vẫn chưa có cách sao?”
Hàn Nghệ nói: “Ta nói rồi nha!”
“Nói khi nào.”
Hàn Nghệ chỉ vào Hùng Đệ nói: “Tiểu Béo nha.”
“Làm gì?”
Hùng Đệ ngơ ngác nói.
Hàn Nghệ khoát tay nói: “Biện pháp mà ta nói chính là Tiểu Béo”
Hùng Đệ nheo mắt, nhìn Hàn Nghệ một cách kỳ lạ.
Lưu Nga lại trợn to mắt nói: “Tiểu Béo?”
“Đúng vậy!”
Hàn Nghệ gật đầu nói: “Tiểu Béo, chẳng phải đệ nói muốn diễn sao?”
Hùng Đệ gật đầu.
Hàn Nghệ nói: “Tốt lắm, bắt đầu từ ngày mai, chúng ta bắt đầu luyện tập.”
Hùng Đệ gãi đầu, có chút buồn bực nói: “Nhưng trong kịch bản hình như không có phần của đệ nha.”
“Chuyện đó xưa rồi.” Hàn Nghệ phất tay, lại nói: “Ta đo ni đóng giày giúp đệ tạo ra kịch hài mời mẻ độc đáo, bảo đảm người khác vừa nhìn thấy đệ liền cười.”
Hùng Đệ vui vẻ nói: “Thật sao?”
“Đó là điều cơ bản nhất.”
Hàn Nghệ cười ha ha, lại nói với Đỗ Tổ Hoa: “Tổ Hoa, ngươi có muốn diễn không.”
Đỗ Tổ Hoa kinh ngạc nói: “Ta được sao?”
Hàn Nghệ nói: “Đương nhiên được nha, ta định ghép ngươi và Tiểu Béo thành một tổ hợp hoàng kim, ngươi nói có muốn diễn hay không.”
Đỗ Tổ Hoa cười hì hì gật đầu.
“Rất tốt!” Hàn Nghệ gật đầu, đánh giá Đổ Tổ Hoa, nói: “Đỗ Tổ Hoa, Đỗ Tổ Hoa, có điều tên của ngươi thật khó khiến người ta ghi nhớ, không có cảm giác thân thiết giống như Tiểu Béo.” Nói đến đây, mắt hắn đột nhiên sáng lên, nói: “Dứt khoát vậy đi, cứ gọi ngươi là Hoa Tử đi.”
“Hoa Tử?”
Đỗ Tổ Hoa ngẩn người.
“Đủ vang dội chứ.”
Hàn Nghệ rất kích động nói.
Nhưng vẻ mặt bọn Đỗ Tổ Hoa Tiểu Béo đều rất mờ mịt.
Trình độ gì vậy, cho ngươi cái tên hoành tráng, ngươi lại tỏ vẻ này, thật là sỉ nhục thần tượng của ta mà. Hàn Nghệ cũng lười giải thích, dù sao thì hắn cũng không biết nên giải thích thế nào, ho khan một tiếng, nói: “Như vậy đi, nghệ danh của ngươi gọi là Hoa Tử.”
(*Hoa Tử ở đây là chỉ Lưu Đức Hoa, một diễn viên kiêm ca sĩ nổi tiếng*)
Đỗ Tổ Hoa “à” một tiếng.
Hàn Nghệ lại nhìn sang Tiểu Dã nói: “Tiểu Dã, đệ…”
Tiểu Dã vội vàng lắc đầu nói: “Đệ không diễn.”
Hàn Nghệ nói: “Vậy được, đệ không muốn diễn thì chuẩn bị cười đi.” Nói đến đây, hắn ngừng lại, nói: “Có điều đây chính là cơ mật của Phượng Phi Lâu chúng ta, tạm thời bất cứ ai cũng không được nói ra, đặc biệt là Tiểu Béo, đệ thuộc dạng nói nhiều.”
Hùng Đệ rất nghiêm túc gật đầu.