Như gió, Vân Yến lướt đến gần Cao Tử, thanh kiếm chính xác không trật một li một tí đâm thẳng vào tay Cao Tử.
Cao Tử cũng không phải dạng vừa, bị đâm cũng không hoảng, hắn bình tĩnh rút kiếm ra, một giây liền lùi xa ra phía sau.
Biết đánh cận chiến sẽ không có lợi cho mình, Cao Tử vung cây gậy phép thuật trông có vẻ vô hại trong tay, khoảng trăm thành kiếm hiện ra lừng lờ giữa không trung mang theo pháp tắc tử vong bay vụt đến chỗ Vân Yến.
Vân Yến nhìn từ phải sang trái một lượt, nở nụ cười vui vẻ.
Nếu đã ân đoạn nghĩa tuyệt như vậy, cô cũng không khách sáo nữa, dù sao cũng chỉ là quan hệ cấp trên với nhau, cũng không phải là người thân.
Khói đen từ lòng bàn tay tuôn ra xối xả, chẳng mấy chốc đã bao vây xung quanh Cao Tử, như có linh tính, khói đen siết chặt mấy trăm thanh kiếm kia cùng Cao Tử.
Kiếm bị khói đen ăn mòn, rất nhanh liền không còn thanh nào.
Cao Tử cũng biết khói đen không dễ đối phó, liền lấy ra một loại khói đen y như vậy, một chọi một, hai loại khói đen không nhường nhau, căng thẳng chiến đấu.
“Ồ? Khói đen là do mi làm giả?” Vân Yến có chút bất ngờ, “Tốt đấy chứ, không cần ta phải mắc công tìm người đứng sau mọi chuyện.”
“Vân Yến, cô tốt nhất là nên quay trở về, mấy thứ ích lợi mà tên Tần Thụy đưa ra đều là hư vô, bản thân hắn thế nào cô còn không rõ sao?” Cao Tử mỗi một câu liền trào phúng một ít.
Vân Yến trợn mắt, “Làm việc cùng nhau bao lâu rồi… vậy mà ngươi không nhớ ta đã từng nói gì à?”
“Đối với ta, mấy tên chủ thần chẳng qua chỉ là những thằng hề mà thôi.”
Lời nói vô cùng cao ngạo phát ra từ thiếu nữ nhỏ nhắn ấy khiến cho người hiền lành tốt bụng nhất cũng có thể sinh ra ác cảm.
“Mà cũng không đùa lâu với ngươi nữa.” Vân Yến di chuyển rất nhanh liền đứng sau lưng Cao Tử, thẳng tay kết liễu hắn.
Cao Tử bị Vân Yến một tay giết chết cũng không lo lắng, phút cuối môi hắn treo một nụ cười mỉa mai rồi biến mất.
Vân Yến hơi cúi người, nhìn vài tia linh hồn lực của hắn đang chạy đi, cô cũng không ngăn chặn.
Chỉ là một linh hồn dự phòng được tạo ra từ linh hồn lực mà hắn cướp đoạt, làm chúng tan biến cũng không có lợi ích gì.
Khói đen fake sau khi thấy chủ nhân mình rời đi, liền biến mất theo.
Hèn nhát yếu ớt vậy mà cũng đòi đánh với cô.
Vân Yến bật cười, nhưng lại không phát ra tiếng.
Kí ức tuy lấy lại được một ít nhưng chung quy Vân Yến vẫn không nhớ đến hệ thống của mình.
Cao Tử quá dễ bị xao động, có lẽ có dịp cô sẽ tiêu diệt hắn một lượt, không thể để cho hắn hoành hành như vậy được.
Vươn tay ra làm vài động tác kì hoặc, chẳng mấy chốc không gian lại trở về như cũ bình thường trở lại, tua đến cảnh mà Liên Tích nằm trên giường bệnh, Vân Yến trôi nổi giữa không trung cùng Bạch Nhược Đông đứng bên cạnh.
______________________
Bạch Nhược Đông giật mình nhìn xung quanh, từ khi nào mà cô ta lại…
Ngửa mặt lên nhìn Vân Yến, thiếu nữ không còn đơn thuần trong sáng như lúc nãy, cả người là một loại khí chất âm u, mị hoặc, quyến rũ chết người.
“Nhìn hơi lâu rồi, thích tôi sao?” Vân Yến híp mắt, ác ý trêu đùa.
Bạch Nhược Đông bị trêu chọc cũng không biểu hiện gì, vẫn lạnh nhạt như vậy.
Tránh đi việc trả lời câu hỏi của cô, Bạch Nhược Đông đề nghị: “Nếu bây giờ cô muốn, tôi sẽ đưa cô trở về thành của nhiệm vụ giả.”
“Không cần, nhiệm vụ cũng chưa xong, giúp tôi vào cơ thể của Liên Tích là được.” Vân Yến bay xuống dưới, ngồi bên cạnh Liên Tích.
Tầng nước nơi đáy mắt hơi gợn sóng, Bạch Nhược Đông búng tay một cái, linh hồn Vân Yến liền chui vào cơ thể của Liên Tích.
Cô rất giống người quen của hắn.
Không phải rất giống, mà chắc chắn chính là cô.
Vân Yến là cô, Tịch Y cũng là cô.
Nhiệm vụ giả là người mang hàng trăm hàng triệu cái tên, chính là kiểu người mà hắn không có thiện cảm nhất.
Nhiệm vụ giả có nhiều mặt đến nỗi hắn không biết bản chất của họ thật sự là gì.
Nghi hoặc, hoài niệm, nhớ nhung, hàng loạt cảm xúc xuất hiện trong lòng Bạch Nhược Đông.
Chút rung động mà hắn cất giấu từ ngàn năm trước như cá gặp nước, liên tục trào ra, không thứ gì có thể ngăn chặn được.
Tác giả: Truyện còn nhiều khúc cua, chỉ cần độc giả đau khổ ?.