“Dạ vâng.”
Hưng Công cũng không nói thêm một câu nào nữa, bên ngoài tỏ ra tình cảm gắp vào bát Ưu Thu Phỉ một miếng thịt cá. “Tiểu Phỉ cũng phải ăn nhiều thêm một chút, đừng để bản thân bị thiếu chất!”
Ưu Thu Phỉ hoàn toàn không nhận ra đối phương tâm ý thật hay giả, vô cùng vui mừng mà ngại ngùng cúi đầu, ăn miếng cá giống như ngậm mật ngọt trong miệng.
Hưng Công đối với nữ nhân vẫn luôn vô cùng dịu dàng chu đáo, ở Ngạo Hùng quốc có vô số nữ quyến bị mê hoặc bởi vẻ ngoài lịch lãm ôn nhu này của hắn, và tất nhiên, trong đó cũng có Ưu Thu Phỉ nàng.
Hàn Ân Ý nhìn hành động dịu dàng của Hưng Công, trong đầu liên tưởng đến cảnh tượng Tư Đồ Vũ Thiên cũng dịu dàng ôn nhu như vậy, dùng ánh mắt nồng tình mật ý đối nàng ta tự đút ăn.
Mới chỉ tưởng tượng như vậy thôi, trái tim nàng ta đã không khống chế nổi mà loạn nhịp, không biết nếu như thành sự thật, nàng ta sẽ hạnh phúc đến mức nào nữa!
Tư Đồ Vũ Thiên không quan tâm đến ánh mắt nóng cháy của những nữ nhân khác, ngay cả đồ ăn đặt trên bàn tràn đầy màu sắc hấp dẫn cũng không động vào một miếng nào, chỉ chậm rãi nhâm nhi ly rượu nhỏ.
A Nhất đứng ở sau lưng hắn yên lặng cúi đầu cảnh giác xung quanh, thực hiện chức trách bảo vệ chủ nhân một cách vô cùng nghiêm túc.
Sau nửa canh giờ ăn uống, dưới sự thông báo của Vũ Khắc Nhật, tất cả mọi người đồng loạt đứng dậy di chuyển về phía hoa viên ngay bên cạnh đó, chính thức bắt đầu lễ hội Tiên Đằng Hoa Tử.
Những bóng dáng thướt tha yểu điệu lướt qua trong rừng hoa, tiếng cười nói nhỏ nhẹ thanh thoát liên tục từ bốn phương tám hướng thi nhau truyền tới. Những thiếu gia công tử tụ tập thành từng nhóm lớn nhóm nhỏ khác nhau, bình phẩm thơ ca, hoa cỏ và mỹ nhân.
Tư Đồ Vũ Thiên hạ thấp tầm mắt không đứng dậy khỏi chỗ ngồi, A Nhất cũng càng không xê dịch dù chỉ một chút.
Bỗng nhiên, từ xa một bóng hồng tiến tới. “Tông chủ đại nhân!”
A Nhất thực hiện đúng thân phận của mình, ngay lập tức giơ tay chặn ngang người tới. “Xin vị tiểu thư này dừng bước.”
“Là… tiểu nữ là Hàn Ân Ý, trước đây đã bị… là tông chủ đại nhân cứu tiểu nữ, hôm nay tiểu nữ đơn giản là muốn đến để cảm tạ ân tình, báo đáp ân công mà thôi!” Hàn Ân Ý khuôn mặt xinh đẹp hơi chút đỏ lên, e thẹn ấp úng giải thích, ánh mắt trực tiếp vượt qua A Nhất nhìn thẳng vào Tư Đồ Vũ Thiên phía sau.
“Chủ nhân hôm nay không muốn tiếp bất cứ người nào, vị tiểu thư này không cần tự làm mình xấu hổ.” A Nhất lạnh nhạt nói thẳng.
“A…! Nhưng là… tiểu nữ chỉ muốn cảm tạ tông chủ đã từng cứu giúp thôi mà!” Hàn Ân Ý chỉ trong một giây đã thay đổi sắc mặt, hai mắt long lanh nước ưu buồn, khuôn mặt tinh xảo trắng nhợt yếu ớt. Nhìn từ đằng xa, thật giống như A Nhất đang làm khó bắt nạt tiểu cô nương yếu đuối người ta.
“Ta hiện đang nói tiếng người, nếu tiểu thư không hiểu, ta không ngại dùng hành động để giải thích.”
A Nhất trầm mặt xuống, tiến lên một bước giống như thật sự muốn tóm cổ Hàn Ân Ý vứt đi, khiến nàng ta giật mình ngay lập tức lùi lại, khe khẽ cắn môi yếu ớt.
“Tiểu nữ đã hiểu rồi, vị bảo tiêu ca ca xin đừng nóng giận! Vậy đợi khi khác, tiểu nữ sẽ cảm tạ đại ân của tông chủ đại nhân thật tốt!”
Hàn Ân Ý hơi cúi người chào, trong nháy mắt khi xoay người rời đi ánh mắt thoáng hiện lên tia độc ác tối tăm rồi nhanh chóng bị che giấu đi.
Tên nô tài thấp kém không biết điều làm nàng ta mất mặt! Đợi sau này nàng ta trở thành Tông chủ mẫu, chắc chắn sẽ để Tư Đồ Vũ Thiên đem hắn cho nàng ta, mặc ý sai khiến hành hạ! Hừ!
Tuy trong lòng ôm suy nghĩ đáng sợ như vậy nhưng ngoài mặt, Hàn Ân Ý vẫn nhẹ nhàng mỉm cười, ung dung tiến về phía trước như thể vừa rồi nàng ta không bị A Nhất chặn lại.
“Thiên Nữ của Ngạo Hùng quốc làm gì vậy?! Lá gan cũng thật lớn, dám bắt truyện với Tông chủ Thánh Diện tông môn a!”
“Hừ! Còn không phải là chủ động đến câu dẫn sao?! Cuối cùng thì vẫn là bị chặn lại, thật mất mặt quá đi!”
“Nếu ta là nàng ta, ta sẽ ngay lập tức ôm mặt trốn vào một góc nào đó hu hu khóc nha!”
“Ha ha, cơ mà Tông chủ cũng thật soái khí bức người, nếu là ta, ta cũng sẽ bị mê hoặc!”
“Nhìn mà xem, ngài ấy hẳn chưa đến ba mươi đâu! Nghe nói hình như chưa có ý trung nhân thì phải, vị trí Tông chủ mẫu vẫn còn để trống đấy!”