Hắn đã có tính toán, suy nghĩ chờ tân động chủ tới đây nhậm chức, nên len lén tìm Quy Nghĩa sơn tính sổ, dù sao xảy ra chuyện đã có tân động chủ gánh vác.
Diêm Tu thở phào nhẹ nhõm trong lòng, xem ra Đông Lai động này vẫn còn nằm trong tay Miêu Nghị, cuộc sống của mình về sau cũng sẽ không khổ sở. Chẳng qua là không biết tên xui xẻo nào sẽ kế nhiệm động chủ Đông Lai động, chỉ bằng vào tính tình đầu đường xó chợ của Miêu Nghị, lại lung lạc nhân mã của Đông Lai động, sợ là vị động chủ kia sẽ không được yên thân.
Thiên nhi và Tuyết nhi nhìn về phía chủ nhân cũng lộ vẻ kính nể, quả nhiên chủ nhân vẫn lợi hại như thường, cho dù là không làm động chủ Đông Lai động nhưng cũng còn là chủ nhân thật sự của Đông Lai động. Như vậy có phải là Đại cô cô và tiểu cô cô sắp tới cũng không bằng địa vị của chúng ta ở Đông Lai động hay không…
Địa vị thị nữ là theo chân chủ nhân nước lên thì thuyền lên, các nàng vẫn biết đạo lý này.
Bên kia Dương Khánh còn tưởng rằng Miêu tiền động chủ rơi đài thất thế sẽ không còn gây ra chuyện gì được nữa, y không biết bên này động chủ Đông Lai động tương lai còn chưa lên đảm nhiệm, Miêu tiền động chủ cũng đã sách động xong xuôi, cũng đang chuẩn bị gây chuyện rồi…
———–
Trấn Ất điện, bên trong tẩm cung của điện chủ, Hoắc Lăng Tiêu trâm xanh cài tóc, khoác chiếc trường sam mỏng màu xám cầm ngọc điệp Dương Khánh thượng tấu, vừa xem vừa từ trong tĩnh thất tu luyện đi ra.
– Đông Lai động, Đông Lai động chủ Miêu Nghị, lại có liên quan với hắn, tên này thật đúng là xui xẻo, vì sao luôn bị người đánh tới cửa như vậy?
Hoắc Lăng Tiêu lắc đầu lẩm bẩm nói:
– Phải chăng là hôm nào ta phải đi gặp hắn một lần, hoặc cho hắn một vị trí an toàn hơn một chút… Bằng không bản tọa cũng phải lo thay cho hắn!
Thị nữ Thiên Vũ, Lưu Tinh theo hầu biết là y đang chế giễu, đều là dở khóc dở cười hé miệng cười một tiếng, không biết nhớ ra chuyện gì đó.
Sau khi xem lại nội dung trong ngọc điệp một lần nữa, vò ngọc điệp trong tay, Hoắc Lăng Tiêu quay đầu nhìn tả hữu cười nói:
– Lần trước Ô Mộng Lan xông đến chỗ ta chèn ép một phen, lần này ta phải làm cho nàng ta nhả ra mười viên Nguyện Lực Châu thượng phẩm kia, còn phải phun ra chút lợi tức. Lưu Tinh, truyền Phùng Chi Hoán và Hà Vân Dã tới gặp ta!
– Dạ!
Lưu Tinh cười khanh khách rời đi.
Không bao lâu, Lưu Tinh dẫn Phùng Chi Hoán và Hà Vân Dã đi vào trong cung điện, ở ngoài vườn gặp Hoắc Lăng Tiêu đi tới, hai vị Hành Tẩu nhất tề hành lễ:
– Tham kiến điện chủ!
– Ừ!
Hoắc Lăng Tiêu gật đầu một cái nói:
– Hai vị theo ta đi Trấn Bính điện một chuyến.
Hai người nhìn nhau, Phùng Chi Hoán chắp tay nói:
– Xin hỏi điện chủ, vì chuyện gì?
– Người của Trấn Bính điện đánh tới địa bàn của ta, theo ta tìm Ô Mộng Lan tính sổ đi!
Hoắc Lăng Tiêu vừa nói dứt câu, hai tay áo phất một cái, một màn hào quang bao lấy toàn thân, một trận gió phần phật tỏa ra bốn phía, màn hào quang mang y bắn đi xa.
Phùng Chi Hoán, Hà Vân Dã kinh ngạc nhìn nhau, không dám chậm trễ, song song bay đuổi theo.
Ba màn hào quang hình bầu dục như quả trứng gà bao bọc lấy ba người, một trước hai sau nhanh chóng bắn về phía chân trời, trong nháy mắt biến mất giữa không trung.
Lộ trình ngồi long câu có lẽ phải mấy ngày, ba người cũng chỉ mất không tới nửa ngày đã vượt qua, đáp xuống đỉnh núi phủ đầy tuyết trắng.
Lúc này Hoắc Lăng Tiêu sắc mặt lạnh lùng, dẫn hai vị Hành Tẩu xông thẳng vào cửa cung Trấn Bính điện.
Thủ vệ canh cửa ngăn trở lại bị Hoắc Lăng Tiêu đẩy ra một bên, gầm lên một tiếng rung trời:
– Bảo Ô Mộng Lan cút ra đây gặp ta!
Chiếm lý lại thêm nắm chắc phần thắng, lớn tiếng như vậy còn cần phải thông báo sao…