Vân Tri Thu đỏ mặt liếc hắn, mắng:
– Ngốc tử!
Thiên Nhi, Tuyết Nhi hé miệng nén cười, Miêu Nghị bừng tỉnh đại ngộ, hắn hiểu ra.
Sau khi điên cuồng một phen, Vân Tri Thu trần truồng ôm lấy hắn, cũng dặn dò không ít việc giống như dặn dò hài tử xa nhà, muốn nhắc nhở tất cả mọi việc.
Trong lương đình hậu hoa viên Thủ Thành Cung, Từ Đường Nhiên xuất hiện nói muốn theo đại nhân đi tả đốc vệ, Miêu Nghị cho rằng mình nghe lầm, hắn làm thiên tướng đã biết Từ Đường Nhiên là người thế nào, rất sợ chết, hèn hạ vô sỉ, hơn nữa hay nịnh hót, lại tham tài.
Toàn bộ thủ hạ phía dưới có thể lên tiếng, không có một người nào nguyện ý đi cùng Miêu Nghị, ngược lại tiểu nhân này đi theo mình, thật sự làm Miêu Nghị ngoài ý muốn, hỏi:
– Từ Đường Nhiên, tả đốc vệ chính là quân cận vệ của Thiên Đế, thường xuyên nam chinh bắc chiến, nguy hiểm nhiều hơn, hơn nữa chất béo không bằng bên này, ngươi xác nhận ngươi muốn theo ta?
Từ Đường Nhiên dõng dạc nói:
– Ty chức thề chết theo đại nhân, chết cũng không tiếc!
Miêu Nghị muốn phun vào mặt hắn, tuy biết rõ cách làm người của đối phương nhưng hắn cũng hiểu, cũng đoán được tại sao hắn theo mình, gật đầu nói:
– Nếu thành tây có mấy người nguyện ý đi cùng thì dẫn theo, cũng có thủ hạ làm việc.
Từ Đường Nhiên lúng túng nói:
– Chỉ một mình ta, chỉ có một gia quyến, hai gã nha hoàn.
Gia quyến khẳng định chính là Tuyết Linh Lung, Miêu Nghị quay đầu nhìn đám người Dương Khánh, lại quay đầu lại, khua tay nói:
– Cứ như vậy đi, đi tìm Phục Thanh bàn giao công việc, sau đó đến Thủ Thành Cung, chờ đi cùng ta.
– Vâng!
Từ Đường Nhiên vui vẻ cáo lui.
– Chờ chút…
Bỗng nhiên Miêu Nghị gọi hắn lại, thăm dò:
– Nếu ngươi cảm thấy đứng ở thiên nhai không tốt, ta có thể nghĩ biện pháp thả ngươi đi bên Khấu Văn Lam.
– Ty chức chỉ nguyện đi theo tùy tùng đại nhân!
Từ Đường Nhiên dứt khoát kiên quyết. Nội tâm nói thầm, ngươi cho rằng ta không muốn đi, mấu chốt đắc tội với quá nhiều người, nhiều người đã tuyên dương thanh danh “Tốt” của lão tử ra ngoài, đi Khấu Văn Lam lại nịnh nọt, quỷ biết rõ người ta nhìn ta thế nào, Khấu Văn Lam có bối cảnh, không thiếu người vuốt mông ngựa, đối ngoại lưu lại cách nói ‘ trung tâm ’ là không được, lại đi Khấu Văn Lam không có vốn liếng dừng chân, muốn thăm dò ta?
Thấy hắn không do dự, Miêu Nghị rất kinh ngạc sau đó gật đầu phất tay.
Hắn đi rồi, Miêu Nghị lắc đầu cười vui vẻ, chỉ ra bên ngoài và nói:
– Thật không nghĩ tới tên này muốn đi theo ta!
Dương Khánh lạnh nhạt nói:
– Năng lực kém không sao cả, chỉ sợ không tự hiểu lấy mình, Từ Đường Nhiên này là người hiểu lấy mình, thấy rõ tình huống bản thân, tăng thêm mặt dày tâm đen, trách không được không bối cảnh lại lăn lộn tới địa vị này, trước kia hắn có thể lăn lộn lên vị trí thiên tướng cũng không phải không có nguyên nhân.
– Ha ha…
Miêu Nghị cười to, Dương Khánh nói rất đúng, Từ Đường Nhiên có ưu điểm chính là mặt dày tâm đen, vừa nghĩ tới Từ Đường Nhiên lúc khảo hạch quỳ khóc lóc ôm chân Khấu Văn Lam, Khấu Văn Lam cảm động rối tinh rối mù, hắn lại muốn cười to.
Có thể làm Vân Tri Thu thông cảm, không cần xoắn xuýt đối mặt như thế nào, tăng thêm biết rõ Vân Tri Thu đã an bài tốt đường lui cho thê thiếp, hắn cũng yên tâm, vốn tưởng rằng không ai nguyện ý đi cùng, ai ngờ còn có ngoài ý muốn sinh ra, có thể nói kinh hỉ ngoài ý muốn, cho nên tâm tình không tệ lắm.
Cũng bởi vì Vân Tri Thu kiến nghị, tâm huyết năm đó không cho nàng đáp ứng để hắn cưới đám người Cơ Mỹ Lệ đã lãng phí một cách vô ích.
Vì vậy Miêu Nghị ở lại thêm một thời gian, đám người Cơ Mỹ Lệ mỗi người ở cùng hai ngày. Lần lượt như vậy, Miêu đại quan nhân đều phải ra sức cho mỗi người. Mỗi ngày như vậy cũng là một khổ sai!
Bên trong Thủ Thành Cung, Miêu Nghị đột nhiên biến mất, liên tiếp vài ngày không gặp. Phi Hồng ra khỏi tẩm cung tìm kiếm, đụng phải Diêm Tu canh giữ ở cửa.