Trương Thác không khỏi giơ ngón tay cái với Toàn Cảnh Thiên, ăn bánh nang và trứng gà mà lớn thành vóc dáng như vậy, ăn được những thứ này cần bao nhiêu nỗ lực?
Thư ký Lý nhanh chóng đi tới chỗ Thác ngồi: “Ngài Trương, người của Hạ Ngọc Mỹ tới bàn chuyện hợp tác.”
“Hạ Ngọc Mỹ?” Trương Thác chỉ vừa suy nghĩ đã biết Hạ Ngọc Mỹ là ai, trước đây anh có thấy kế hoạch hợp tác với đối phương trong bản kế hoạch của Nhất Lâm.
Lúc này tới nói chuyện hợp tác?
Khóe miệng Trương Thác nở một nụ cười, trước đây anh đã chơi trên thương trường bao nhiêu năm, sao có thể nào không rõ người của Hạ Ngọc Mỹ hiện tại tới đây là có mục đích gì.
Từ bản kế hoạch mà Hạ Ngọc Mỹ làm ra, Trương Thác có thể nhìn ra một chút dã tâm của Hạ Ngọc Mỹ, Hạ Ngọc Mỹ này, vốn liếng cũng rất hùng hậu, bọn họ muốn cố hết áp chế Nhất Lâm trong lần hợp tác này.
Trương Thác nói với thư ký Lý: “Cô nói cho bọn họ biết, tôi lập tức tới ngay.”
“Tôi đã rõ” Thư ký Lý lui ra.
Thư ký Lý chân trước mới đi, Toàn Cảnh Thiên nhanh chóng ăn cơm.
“Ăn nhanh như vậy để làm gì?” Trương Thác gắp một đũa thức ăn bỏ vào trong miệng, chậm rãi thưởng thức.
“Anh, không phải có việc gì sao?”
“Chuyện gì có thể có quan trọng hơn ăn?” Trương Thác đứng lên: “Cậu ăn từ từ, tôi đi rót một chén trà.”
Trong phòng tiếp tân.
Thư ký Lý truyền đạt câu trả lời của Trương Thác lại cho hai người Hạ Ngọc Mỹ.
Sau khi Hạ Hòa Mi nghe thấy câu trả lời của Trương Thác, trong lòng càng thêm vui vẻ, cô đã khẳng định mình có thể chiếm lợi thế trong lần đàm phán này, một khi mình nắm được toàn bộ Đông Hòa danh tiếng lớn nhất Nhất Lâm, sau khi trở lại công ty còn ai dám nói linh tinh về mình? Bọn họ chỉ biết nói mình là Phó tổng Hạ mà sẽ không nói mình là con gái của ail Tổng giám đốc Hạ lên tiếng nói: “Hòa Mi, lần này cách làm của con có chút quá mạo hiểm, lần này hợp tác với Nhất Lâm đối với chúng ta cũng vô cùng quan trọng, con vênh váo hung hăng như vậy rất dễ gây phản cảm, nếu như đối phương không được dáng vẻ này của con, chúng ta sẽ có thể rơi vào thế bị động.”