Phó Lâm thấy vậy, lập tức bước lên.
Cơ thể anh run rẩy, thét lên với giọng đau đớn.
“Hứa Trúc Linh…”
Rốt cuộc cô là ail”
“Tại sao tôi lại quên cô, tại sao?
Quên mất cô, tôi sống không hề yên ổn, chẳng bằng nhớ được cô, đau khổ tột cùng…”
Ạ..”
Anh khàn giọng hét lên, đồng tử dần dần mất đi tiêu điểm, rơi vào hôn mê.
Phó Lâm vội vàng ôm anh về phòng, mời bác sĩ gia đình đến.
Cuối cùng, vì thiết gì không đầy đủ, nên đã đưa anh đi thẳng tới bệnh viện.
Nguyên Doanh chụp CT đầu cho anh, phát hiện thần kinh của anh căng thẳng cao độ, vỏ ngoài đại não hoạt động quá mức, dễ phát triển thành nhiều chứng bệnh.
“Cậu ấy không thể chịu thêm kích thích, cậu xem sóng điện não của cậu ấy đi, dù đang hôn mê, nhưng chỉ cần nhắc đến Hứa Trúc Linh một lần, thì thần kinh của cậu ấy sẽ căng thẳng một lần”
Tiếng của anh ta vừa dứt, sóng điện não của Cố Thành Trung lập tức nhảy vọt lên cao.
Còn tiếp tục như vậy, anh sẽ dễ bị đột tử do thần kinh căng thẳng quá mức, cơ thể đã tới mức cực hạn, không thể chịu thêm gánh nặng nào, “Thật ra cậu ấy rất đau khổ, chỉ là…
mấy ngày hôm nay vẫn luôn ra sức chống đỡ mà thôi, cũng không biết điều gì, khi nào sẽ xảy đến”
“Xem ra… là tôi đã trách lầm anh ấy.”
Sắc mặt của Phó Lâm lộ ra vẻ áy náy, đúng lúc này tiếng di động của Cố Thành Trung vang lên.
Anh ta do dự một lúc, bấm luôn ngày sinh nhật của Hứa Trúc Linh, mở được khóa điện thoại.