“Vậy ba và mẹ phải đi cùng con đó …Ba đừng có hòng trốn.”
“À… Biết rồi tiểu công chúa của tôi ơi!” Hạo Thiên thở dài bế Ái My lên. Càng ngày càng lớn đứa con gái này của anh y như bà cụ non vậy. Nhiều lúc anh đi làm về hơi trễ một chút thôi, thay vì bị vợ cằn nhằn thì anh đã bị cô con gái này lên tiếng trách móc rồi.
Lúc này nghe Ái My nói xong,Tiểu An Nhiên lại xụ gương mặt xuống buồn bã.
Lục Diệp Bằng thấy vậy liền hỏi.
“Con sao vậy? “
An Nhiên hạ giọng nói của mình xuống, ngẩng đầu lên nhìn anh trả lời.
“Mẹ của con… ” Cô bé nói được phân nữa,rồi lại chợt suy nghĩ cái gì đó,liền lắc đầu khoanh tay lại,nhăn nhó mặt mũi “Con không thích người phụ nữ chụp hình với ba đi cùng con đâu, con chỉ thích mẹ của con, mẹ Lam Lam đi chung với con thôi! “
“Người phụ nữ chụp hình với ba” Lục Diệp Bằng không hiểu, anh liếc mắt nhìn qua Hạo Thiên.
Hạo Thiên cười khẩy.
“Thì cái cô được gọi là nữ thần đang theo đuổi quyết liệt cậu đấy! An Nhiên đã nhìn thấy hình của cậu và cô ấy trên tạp chí rồi…! “
Dứt lời, Hạo Thiên liền xoa đầu An Nhiên chợt lắc đầu.
“Càng ngày tính tình của An Nhiên rất giống Lam Lam lúc nhỏ, rất lém lỉnh nghịch ngợm. Con bé còn lấy tờ báo đó dán hình của mẹ mình lên nữa đấy! “
Lục Diệp Bằng vô thức nhìn qua An Nhiên, biểu cảm con gái lại làm cho anh nhớ đến Lam Lam cũng đã từng không thích anh chạm vào người phụ nữ khác.
Anh nhanh chóng gấp gáp nhìn An Nhiên vội vàng lên tiếng giải thích.
“Không như con nghĩ đâu, ba và cô ta chỉ là quan hệ hợp tác làm việc với nhau thôi! Cô ấy đang làm người đại diện cho công ty của ba, nên ba mới đi chung với cô ấy. “
“Nhưng tại sao ba không cho mẹ con làm người đại diện công ty của ba? Mẹ con xinh đẹp hơn người phụ nữ đó rất nhiều” An Nhiên không ngừng khoanh tay lại tỏ vẻ khó chịu với ba của mình.
Lại một lần nữa Hạo Thiên lại bật cười.
“Này nhóc con của cậu! Mẹ con hiện giờ đang ở đâu? Ba của con còn không biết nữa…! “
An Nhiên nghe xong, gương mặt xinh xắn có một chút thay đổi.
Ừ há! Đúng rồi, mẹ vẫn chưa về nữa mà!
An Nhiên tự nói thầm, một lát sau xoay qua nhìn ba của mình, đưa ngón tay út của mình lên.
“Vậy ba hứa với con sẽ không cưới mẹ mới.Con chỉ muốn có một người mẹ là mẹ Lam Lam của con thôi! “
Lục Diệp Bằng nhìn An Nhiên, nhưng lúc này đây trong tâm trí của anh đã bay đi đâu rồi! Thật sự anh đang muốn tìm người con gái đó về đánh vào mông cô một trận. Đã hơn hai năm rồi, cô vẫn chưa chịu về đây. Cô muốn ở bên đó đến khi nào nữa?
Anh đã chịu hết nổi rồi!
******
Buổi tối, sau khi Lục Diệp Bằng và Hạo Thiên dẫn hai cô con gái đi chơi nguyên một ngày,Lục Diệp Bằng đã chở ba người họ về biệt thự Tần Gia. Vẫn như trước đây, căn biệt thự không có nhiều thay đổi. Chỉ là thiếu vắng đi một người mà thôi!
Hạo Thiên nắm chặt tay An Nhiên và Ái My bước xuống xe, trước khi đi vào nhà anh đã quay đầu lại nói với Lục Diệp Bằng một câu.
“Ngày mốt là đám cưới của chúng tôi sẽ diễn ra, cậu có nghĩ em ấy sẽ xuất hiện không? “
Ánh mắt Lục Diệp Bằng chợt run lên.
Bàn tay để trên vô lăng cũng vô thức lạnh đi. Anh nhìn An Nhiên rồi gật đầu,lãnh đạm lên tiếng.
“Đã hai năm rồi! Cũng đã trừng phạt tôi đủ rồi! Nếu như cô ấy không muốn về, thì chính tôi sẽ là người qua đón cô ấy trở về đây.”
Hạo Thiên chợt lắc đầu.
” Không cần đâu! Mà tôi đang nghĩ em ấy khi nhìn thấy những tờ báo của cậu và cô nữ thần đó, không chừng đã tức tốc lên máy bay về đây rồi đấy! “
Lục Diệp Bằng đơ người ra vài giây, trái tim đập mạnh lên một tiếng.
“Anh nghĩ cô ấy vẫn còn dành tình cảm cho tôi nhiều như vậy không? ” Trong lòng anh không ngừng sợ hãi,anh sợ cô sẽ không quan tâm và không yêu anh như lúc trước nữa.
“Đương nhiên! ” Hạo Thiên trả lời chắc chắn.
Hít sâu một hơi thật nặng nề, tâm trạng Hạo Thiên chợt lo lắng.
“Tôi không biết đám cưới lần này,con nhỏ đó sẽ chơi tôi trò chơi gì nữa! Lần trước con bé đó đã làm tôi đứng tim một phen… Lần này, chắc chắn tôi phải đề phòng, ai biết được trái bom đó sẽ nổ ra vào lúc nào.”
Dứt lời, anh quay đầu nắm tay hai cô bé đi vào nhà.
Lục Diệp Bằng nhìn bóng lưng của ba người, khóe môi bật lên một nụ cười khổ.
Đám cưới…
Anh còn nhớ đám cười lần trước. Đúng là cô đã tặng cho Hạo Thiên một món quà lớn thật. Đến bây giờ khi nhớ lại,anh còn phải khiếp sợ.Cô quả nhiên là một chiếc bom nổ chậm thật mà.
Nhưng anh thật sự mong cô hãy quay về đi… Anh thật sự nhớ cô lắm rồi! Nhớ rất rất nhiều,nhớ từng cái ôm, từng hơi thở của cô.Mùi hương trên người của cô, anh cũng sắp quên mất rồi.
“Lam Lam! Em quay về đi, anh xin em đấy…!Anh thật sự rất rất nhớ em”
*******
Sau khi kết thúc một ngày dài, Lục Diệp Bằng vẫn một mình lủi thủi đi về lại căn nhà của mình với một tâm trạng trống rỗng.
Đã trải qua những ngày tháng bên nhau. Anh từng có một gia đình rất hạnh phúc. Mặc dù chỉ ở bên nhau thời gian ngắn ngủi, nhưng đó cũng là điều anh cảm thấy hạnh phúc nhất trên cuộc đời này.
Thời gian xa nhau, anh dần nhận ra rằng còn rất nhiều điều mà trước đây anh chưa từng làm cho cô. Khi không còn thứ gì để vướng bận, anh đều suy nghĩ về những chuyện trước đây. Anh nhớ lại những ngày tháng còn được sống bên cạnh cô… Vui cũng có, buồn cũng có.Thậm chí đã có lúc anh chán ghét thấy gương mặt cô vô cùng. Nhưng xoay lưng đi anh lại nhớ cô da diết.
Có lẽ ngay từ đầu anh đã nhận ra mình làm tất cả những điều đó… Là vì anh đã yêu cô quá sâu sắc. Anh thích cô,anh muốn quan tâm cô,anh muốn cô thuộc về anh.
Và anh còn muốn cô phải để anh trong mắt, anh muốn anh chính là người nằm trong trái tim của cô.
Muốn được ở bên cạnh cô mãi mãi.
Đã hai năm trôi qua.
Cô đã rời khỏi anh.
Vào ngày tết đoàn viên năm ấy,ngày anh vừa mới được thả ra,để đón chờ cánh cửa hạnh phúc của anh và cô……Nhưng cũng chính là cái ngày mà cô bắt buộc phải rời xa anh.
Một ngày tết, khắp cả đất nước nhà nhà ai cũng quay quần bên cạnh người thân trong gia đình. Nhưng người đàn ông như anh lại cô đơn, không có một nơi nào để đi. Vì ngày hôm đó,anh đã đánh mất đi một người rất quan trọng đối với anh. Anh mất đi cô, mất đi tình yêu của anh.
Lam Lam đi rồi! Cô vẫn đi trong sự im lặng như từ trước đến giờ,cô luôn làm với anh.
Khi đó cô chỉ để lại cho anh một món quà kỉ niệm,đó chính là giọng nói của cô đã được thu lại.
Máy ghi âm, sợi dây chuyền, khuy măng sét… Những thứ mà cô đã tặng anh. Anh đều giữ gìn thật kỹ, mỗi món đồ liên quan đến cô, anh đều trân trọng như một báo vật.
Khi đến những ngày lễ hay kỉ niệm của anh và cô, anh đều tự một mình đi đến nơi mà anh và cô từng trải qua ở đó với những ngày kỉ niệm. Anh ngồi nhớ lại và suy nghĩ, nếu như bây giờ có cô ở bên cạnh cùng anh đi qua những ngày ý nghĩa như vậy thì sẽ như thế nào?
Bãi biển mà cô và anh đã từng đi,anh vẫn thường ra đó một mình. Ngày sinh nhật của cô hay kỉ niệm của hai người,năm nào anh cũng đều tổ chức khi không có sự có mặt của cô. Vì với anh, mọi thứ của hai người vẫn chưa kết thúc, vẫn còn đó…
Những thứ xung quanh anh đều giữ nguyên vẹn. Vì nơi đâu đều có dấu ấn của anh và cô. Để một ngày nào đó, cô có thể trở về.
Anh sẽ đợi cô… Cho dù anh có chết cũng sẽ đợi cô về.