Vân Hi sai người dâng trà, bảo người lui ra, cũng mời thị nữ phía sau Quỳnh Nương tạm lánh. Đột nhiên, nàng ấy quỳ rạp xuống đất không hề báo trước, dập đầu với Quỳnh Nương.
Quỳnh Nương bị doạ, vội vàng đỡ nàng ấy lên: “Sao Thịnh Vinh phu nhân phải như vậy, mau đứng lên đi!”
Vân Hi lại giữ nguyên không đứng dậy: “Lang Vương phi, bây giờ tính mạng của ta và Hoàng Thượng đang ở trong tay Nhiếp Chính Vương. Ta biết Vương phi là người hiền lành tốt bụng, xin Vương phi góp lời với Nhiếp Chính Vương, bất kể là ta, hay là Hoàng Thượng đều không phải người có dã tâm, sau này cũng tuyệt đối không dám có liên hệ gì với Lưu Hi. Mong rằng bất kể thế nào, Nhiếp Chính Vương cũng buông tha tính mạng của mẫu tử chúng ta.”
Quỳnh Nương không ngờ Vân Hi lại nói hẳn ra như vậy, nàng cũng không thể nói gì, chỉ có thể mở miệng bảo: “Bây giờ thân mình ta nặng, không đỡ được ngươi, nhưng ngươi như vậy chẳng phải là đặt Vương gia lên vị trí soán quyền mưu phản sao? Còn không mau đứng lên mà nói.”
Vân Hi thấy Quỳnh Nương lạnh lùng nói chuyện, lúc này mới chậm rãi đứng dậy, đôi mắt lại tràn đầy nước mắt.
Quỳnh Nương thầm thở dài, nàng nghĩ, nếu mình ở trong tình cảnh của Vân Hi, hẳn là cũng sợ hãi tuyệt vọng như vậy.
Nàng cũng không thể bảo đảm cái gì, dẫu sao đời này đã thay đổi khác đời trước hoàn toàn, nàng cũng không biết hướng đi tiếp theo của kiếp này, chỉ có thể trấn an Vân Hi yên tâm, nói Lang Vương trung can nghĩa đảm thôi.
Vừa về phủ, nàng lại nhận được ý chỉ của Thái Hoàng Thái Hậu, nói là muốn đích thân đến vương phủ gặp nàng.
Bây giờ khí sắc của Thái Hoàng Thái Hậu càng chuyển biến tốt, cười giữ chặt lấy tay nghĩa nữ Quỳnh Nương, hỏi hài nhi trong bụng nàng có nghịch không, lại nhìn hoa viên theo chỉ dẫn của Quỳnh Nương, cười nói: “Bây giờ thấy phủ con đúng là tràn đầy hơi thở của người trẻ tuổi. Bố trí những lầu các đó cũng rất mới mẻ, sau này trẻ con trong phủ nhiều, chỗ chơi cũng nhiều. Chỉ tiếc một thời gian dài trong hoàng cung không nghe được tiếng khóc nỉ non của hài tử mới sinh nữa.”
Thái Hoàng Thái Hậu nói có lý, hoàng đế còn nhỏ, không thể khai chi tán diệp, cách ngày phong hậu tuyển phi còn khá xa.
Quỳnh Nương chỉ có thể cười nói: “Bây giờ cơ thể Thái Thượng Hoàng khoẻ mạnh, không thể nói trước được ngày nào mẫu hậu sẽ lại có tôn tử để ôm.”
Thái Hoàng Thái Hậu lắc đầu, vỗ tay Quỳnh Nương, nhìn bụng nàng nói: “Không phải ai gia sắp có thêm chắt trai sao?”
Quỳnh Nương biết, bà đang tán thành thân thế của Sở Tà, là con ruột của Hoàng Thượng, nàng hơi mỉm cười.
Lúc này Thái Hậu lại nói: “Thái Thượng Hoàng vẫn luôn có ý kiến, chẳng qua không thể nói với Vong Sơn, chỉ có thể nói với con.”
Quỳnh Nương vội vàng nói: “Xin Thái Hậu cứ nói.”
Thái Hậu thở dài, dắt nàng cùng ngồi xuống đình lan của noãn các: “Vong Sơn nhớ ân tình của dưỡng phụ, không chịu trở về họ Lưu, tất nhiên là không ai có thể khuyên được nó. Nhưng dẫu sao nó là huyết mạch Lưu thị, sao có thể cứ mãi không nhận tổ quy tông? Nếu Hi Hoà họ Sở, hiển nhiên có thể kéo dài hương khói cho Sở gia, mà nếu trong bụng con là nam hài nhi thì về họ Lưu, đây mới là kế song toàn.”
Quỳnh Nương trừng lớn mắt, cảm thấy đây đúng là chủ ý mà chỉ có vị Thái Thượng Hoàng kia mới có thể nghĩ ra. Nàng đang định mở miệng từ chối, Thái Hậu lại nói tiếp: “Ta biết con không muốn, sau này về họ Lưu chúng vẫn là con của con. Nhưng đối với người trong thiên hạ mà nói, Nhiếp Chính Vương quản lý quốc chính danh chính ngôn thuận hơn, bây giờ nó đã là bị hoàng đế đặt trên cái vị trí kia, chỉ có tiến lên, không thể lui về phía sau…”
Thái Hậu nói có vài lời hàm hồ, nhưng Quỳnh Nương lại nghe hiểu ý trong lời nói của bà, nhưng chuyện quan trọng, không phải một mình nàng có thể quyết định nên nàng chỉ có thể nói với Thái Hậu, chuyện này cần bàn bạc với Lang Vương.
Vì thế tiếp theo mẫu nữ hai người không nhắc đến chuyện này nữa, Quỳnh Nương sai người làm một bàn tiệc chay khoản đãi Thái Hậu, sau đó cung tiễn Thái Hậu về cung.
Sau đó Sở Tà trở về, bởi vì uống không ít rượu nên phải uống canh giải mùi rượu.
Quỳnh Nương nghĩ hắn nghe xong lời này, hơi rượu bay lên sẽ tức giận lung tung, bèn chờ hắn ngủ một giấc rồi nhắc lại sau.
Lang Vương uống canh giải rượu, nhân lúc còn rượu, hắn đến trước bàn trang điểm giúp Quỳnh Nương giải tóc.
Sau khi tháo trâm cài đầu, hắn nhìn thấy chuỗi Phật châu Quỳnh Nương đặt trong hộp trang điểm —— đó là Thương Hải đại sư tặng cho Quỳnh Nương, là một cặp với chuỗi của hắn.
Lang Vương hỏi: “Sao loại đồ lành này lại không đeo?”
Quỳnh Nương cười nói: “Mấy ngày nay cổ tay sưng vù thô to, đeo lên kì lắm.”
Lang Vương thuận tay đeo chuỗi Phật châu kia lên tay nàng, Quỳnh Nương cười đeo một chuỗi khác lên cổ tay Lang Vương, ghép lại với nhau rất đẹp.
Lúc này Lang Vương cảm giác được cơn say đánh úp lại, kéo Quỳnh Nương lên giường nghỉ ngơi.
Có điều lúc nhắm mắt lại, hai người không thấy hai chuỗi Phật châu cọ xát đột nhiên phát ra ánh sáng tối tăm…
Có lẽ là vì uống rượu nên một giấc này vô cùng dài.
Lang Vương mở mắt ra, cảm thấy đầu vẫn hơi đau.
Khi thấy rõ cảnh tượng bốn phía, hắn thầm nghi ngờ có phải mình vẫn đang ở trong mơ hay không.
Lúc này hắn vẫn chưa ở Lang Vương phủ của mình, mà là nhã viên trong kinh thành lúc mẫu thân còn sống. Trước kia lúc trẻ, mỗi lần vào kinh là hắn sẽ ở đây.
Đúng lúc này, ngoài cửa truyền đến một tiếng kêu: “Đường ca, mau dậy đi, nếu không hôm nay vây săn muộn mất.”
Lang Vương giương mắt nhìn ra ngoài cửa sổ, ngoài phòng trăm hoa đua nở, không phải tiết trời rét đậm. Mà đường muội Sở Y Y của hắn đang mặc váy lục hồng, mang dáng vẻ tiểu cô nương, đang gấp gáp gọi hắn.
Lang Vương ngây ra, nghi ngờ không biết đây là giấc mơ gì, lúc đứng dậy, hắn đối mặt với gương đồng để mặc y phục. Hắn thấy người trong gương đứng thẳng như tùng, mặt mày phấn chấn, thiếu niên tiên y nộ mã…
Lang Vương thẳng mắt, cảm thấy giấc mơ này có ý tứ, như là về tới niên thiếu, nếu hắn nhớ không lầm, năm hắn và đường muội Sở Y Y về kinh vây săn là lần đầu tiên hắn gặp Quỳnh Nương.
Nghĩ vậy, hắn rất hân hoan, ngóng trông lát nữa sẽ mơ thấy nương tử lúc còn là tiểu cô nương đanh đá.
—
Tác giả có lời muốn nói: mơ đi du lịch kiếp trước