Chuyện này quả thật là một trò hề.
“Đúng vậy, tôi đã nói là tôi không yêu anh, tôi không muốn lấy anh, anh không nghe hiểu được tiếng người à?
Tôi vẫn luôn xem anh như anh trai, như bạn bè, tôi tôn trọng anh, tôn sùng anh, còn anh lại đối xử với tôi như vậy đó sao?”
“Nhưng em đã nói là em muốn lấy tôi, em đã nói mà.”
Người đàn ông dùng giọng trầm thấp gào lên.
“Samegawa Akane, đó là lời tôi nói lúc còn chơi trò cô dâu chú rể, lúc tôi mới mấy tuổi đầu, anh vẫn còn nhớ tới bây giờ sao? Tôi thấy tình cảnh của anh giống tôi, không kiêm lòng được nên tới giúp anh. Tôi không kêu anh cưới tôi, mà tôi mong anh có thể sống cuộc sống anh mong muốn.”
“Nhưng cuộc sống mà tôi mong muốn, là được ở bên em.”
“Anh… Tôi nói không lại anh, lời anh nói toàn là lời ngụy biện.”
Risa tức giận nói, trước giờ anh ta không bao giờ hỏi thăm bàn bạc, mà là làm xong chuyện mới thông báo.
Anh ta không hỏi cô, có thích cái này hay không.
Sẽ không hỏi cô, em thích ăn cái gì.
Thứ anh ta đưa cho cô, đều là thứ mà anh ta trân quý, nhưng cô lại không hề thích.
Trước giờ anh ta chưa bao giờ hỏi ý nghĩ nằm ở sâu trong lòng cô, lần nào cũng áp đặt ý nghĩ của mình lên người cô.
Cô mệt mỏi.
Cô không thể thở nổi, cảm giác như bản thân mình đang nói chuyện với một con trâu.
Ý nghĩa của đàn gảy tai trâu, chắc là như vậy.
Anh ta gọi đó là yêu, nhưng lại là chiếm giữ một cách ích kỉ.