Nhưng khi Diên nghe đến đây liền không thể bình tĩnh nổi, một tay chống lên bàn, tay kia năm chặt cà vạt của anh. | “Không bàn chuyện riêng? Anh bảo tôi báo thù cho Hứa Trúc Linh, chính là đi hợp tác với anh? Anh là cái thá gì?
Anh coi cô ấy là gì? Một món hàng, giá trị của cái chết còn có thể tính toán sao?
“Tại sao anh lại tức giận như vậy chứ? Nếu không phải tại anh, cô ấy sẽ không chết.”
“Cố Trung Thành, đúng là tôi đã sơ suất, nhưng anh đừng quên, những người đó là do ai phái đến. Tôi không thể ở bên cạnh cô ấy 24/24, nhất định sẽ có lúc sơ hở. Nhưng anh lại quy hết tội danh lên đầu tôi, vậy còn anh? Hay anh không phải là đàn ông? Tôi phải chịu trách nhiệm, còn anh thì có thể trốn tránh trách nhiệm ư?”
Đôi mắt của Diên ngập tràn sắc đỏ, đôi mắt màu xanh lam của anh ta liền giống như một biển máu.
Anh ta tức giận nhìn Cố Thành Trung, nhưng anh lại vô cùng bình tĩnh, giương mắt nhìn lại hắn.
“Tôi chưa bao giờ chối bỏ trách nhiệm của mình, lỗi lớn nhất của tôi có lẽ là lấy phải một người vợ bất tài, không biết tự bảo vệ mình”.
“Mày nói cái gì, tên khốn kiếp nhà mày, mày biết tao đã hạ quyết tâm lớn thế nào mới có thể giao cô ấy cho mày!”
Nghe được những lời nói không bằng loài cầm thú, Diên nổi giận đùng đùng.
Anh ta không hề do dự, một nắm đấm thô bạo giáng xuống.
Cố Thành Trung không kịp né tránh, khóe miệng bị đánh trúng một cái, liền rách chảy máu.
Giữa môi và răng đều toàn là bọt máu.
Diên đã đấm một cú nhưng không thể nguôi giận, lời nói của tên khốn nạn này thực sự rất khó nghe.
“Rõ ràng là anh gây ra, khiến cô thành như bây giờ, lại còn ở đây nói lời châm chích, anh mới không phải đàn ông!”
Anh ta trực tiếp nhảy từ khỏi bàn, đạp vào cái tư cách của Cố Thành Trung.