Lâm Thiển Thiển xoa đôi mắt nhìn Quý Thanh Viễn, Quý Thanh Viễn nghe được giọng nói của Lâm Thiển Thiển, nhìn kĩ, không phải là gương mặt hư thối lúc trước, Quý Thanh Viễn thở ra một hơi, thầm than chính mình thật sự thần kinh quá khẩn trương.
Lâm Thiển Thiển xốc chăn xuống giường, trên chân còn bó thạch cao, cô đi đến chỗ hắn lại không cảm giác được đau, đi tới chỗ Quý Thanh Viễn.
“Thiển Thiển, cẩn thận cái chân, cầm cái nạng theo.”
Quý Thanh Viễn vội vàng nói với Lâm Thiển Thiển nói, Lâm Thiển Thiển cười cười, đi đến chỗ Quý Thanh Viễn, đột nhiên vươn tay ôm lấy Quý Thanh Viễn.
Quý Thanh Viễn sang sảng cười, “Em tiểu nha đầu này, thật là……”
Quý Thanh Viễn còn chưa có nói xong, đã bị Lâm Thiển Thiển bóp cổ, quý thanh xa sắc mặt bởi vì thiếu dưỡng trở nên đỏ bừng, lâm nhợt nhạt sức lực phi thường đại, trực tiếp bóp quý thanh xa cổ đem thân thể hắn cử lên, Quý Thanh Viễn vặn tay Lâm Thiển Thiển, nhưng vặn thế nào cũng không ra.
Đầu óc Quý Thanh Viễn đầu óc trở nên hỗn độn, hắn cảm giác mình phải chết, hơn nữa lại chết trong tay bạn gái mình.
Lâm Thiển Thiển biểu tình chết lặng, trong miệng vẫn luôn nhắc mãi.
“Vì cái gì, vì cái gì vì cái gì anh đối xử với tôi như vậy, vì cái gì vì cái gì.”
Ninh thư nằm trên giường, cảm giác cả phòng ngủ giống như hầm băng, ngồi dậy thì nhìn thấy Lâm Thiển Thiển bóp cổ Quý Thanh Viễn, Ninh Thư không chút suy nghĩ, móc ra linh hồn châu ném tới chỗ Lâm Thiển Thiển ném tới, sau đó từ giường đệm nhảy xuống tới.
Bị linh hồn châu ném trúng Lâm Thiển Thiển thê lương kêu một tiếng, ngay sau đó thân thể mềm xuống, buông lỏng cổ Quý Thanh Viễn ra, Quý Thanh Viễn ngã ngồi trên mặt đất, che lại cổ kịch liệt ho khan.
Ninh thư nhặt linh hồn châu trên mặt đất, nhìn đến Lâm Thiển Thiển đã hôn mê, sờ cơ thể của cô, lạnh băng, Quý Thanh Viễn ho khan, nhìn Lâm Thiển Thiển ánh mắt mang theo kinh sợ.
“Dậy, còn ngủ cái gì, lên hỗ trợ.”
Ninh thư trực tiếp lay Tô Mạn Ngọc tỉnh, Tô Mạn Ngọc mở to mắt, vẻ mặt khó chịu.
“Làm gì vậy, có để người ngủ không.”
“Lâm Thiển Thiển bị khống chế, muốn giết Quý Thanh Viễn.”
Ninh thư cau mày nói.
Tô Mạn Ngọc giật mình tỉnh, nhìn Lâm Thiển Thiển nằm liệt trên mặt đất, lại nhìn đến Quý Thanh Viễn xanh cả mặt, vội vàng xuống giường, hỏi Ninh Thư.
“Sao lại thế này?”
“Làm sao tôi biết sao lại thế này, hỗ trợ đưa Lâm Thiển Thiển đưa lên giường đi.”
Ninh thư kéo quần áo Lâm Thiển Thiển.
Tô mạn ngọc không dám đụng vào Lâm Thiển Thiển, nhìn Ninh Thư nói.
“Tôi sợ.”
“Sợ cái gì, nữ quỷ đã không còn trên người cô ta.”
Ninh thư trợn mắt.
Quý Thanh Viễn muốn đứng lên hỗ trợ, nhưng thân thể lại rất mềm, chống chân đứng dậy không nổi, giọng nói nghẹn ngào nói với Tô Mạn Ngọc.
“Mạn Ngọc giúp đỡ.”
Tô mạn ngọc vẻ mặt không kiên nhẫn, hợp lực với Ninh Thư đỡ Lâm Thiển Thiển lên giường, Tô Mạn Ngọc vỗ tro bụi trong tay, quan tâm hỏi Quý Thanh Viễn mặt nghẹn đỏ lên.
“Anh có khỏe không? Vì sao Lâm Thiển Thiển muốn giết anh.”
Trên cổ Quý Thanh Viễn có dấu tay rõ ràng, có thể thấy được lúc ấy Lâm Thiển Thiển dùng sức đến mức nào, là muốn giết Quý Thanh Viễn, nếu không nhờ Ninh Thư, Quý Thanh Viễn đã thật sự bị Lâm Thiển Thiển bóp chết.
“Lâm nhợt nhạt bị khống chế.”
Ninh thư mở ra ngăn tủ của mình, lấy ra thuốc bột đút cho Lâm Thiển Thiển uống.
Quý Thanh Viễn nhìn Ninh Thư phải cho bạn gái mình uống loại đồ vật kỳ quái, không màng đau đớn trên người mình, ngăn Ninh Thư lại.
“Cô cho Thiển Thiển uống thứ gì?”
“Lâm nhợt nhạt bị nữ quỷ nhập thân, âm khí nhập thể, nếu không uống dược sẽ làm hại cơ thể, cơ thể cô ấy bây giờ rất lạnh.”
Ninh thư rất không kiên nhẫn với giải thích Quý Thanh Viễn, cô là muốn cứu người, không phải hại người, đối phương dùng loại ánh mắt cảnh giác này nhìn người khác thật là làm người ta khó chịu.
P/s: Đố các nàng, linh hồn châu sau này có tác dụng gì với Thư Thư nhà mình? Biết thì đừng spoil nhiều quá nghen. ?