Nhưng khi Pháp Nhãn của Kế Duyên mở to hơn một chút, liền có thể nhìn thấy trong tay áo đối phương có phù quang ẩn hiện, toàn thân cũng hiện lên một vòng linh quang nhàn nhạt, như có một cái màng dán vào trên người. Đồng thời, lúc này trong tay áo trái cũng có phù ẩn mà không phát, hiển nhiên dùng để che giấu khí tức bản nguyên và còn có hậu thủ khác.
Cho dù nhìn thấy hậu thủ phía sau chuẩn bị thỏa đáng, Kế Duyên vẫn giữ dáng vẻ không biết đang suy nghĩ gì, làm cho áp lực trong lòng lão giả không giảm được chút nào, may mà rốt cuộc Kế Duyên cũng nói.
“Ngươi nói nàng tu hành hỏa hầu còn thấp sao? Ta thấy cũng chưa hẳn. Nữ tử này luyện ra bảy tên quỷ tử, chuẩn bị giết hết người trong một huyện rồi, làm sao có thể nói đạo hạnh còn thấp được, chắc là có danh sư chỉ điểm cả đấy.”
Kế Duyên bình tĩnh nói một câu, cũng không chứa bất kì tâm tình gì.
“Cái gì!? Vậy mà đã luyện ra bảy tên quỷ tử? Lại còn tuyên bố muốn giết hết người của một huyện sao?”
Lão giả giận không kìm được nhìn về phía nữ tử.
“Yêu phụ nhà ngươi thật can đảm! Khó trách lệ khí bộc phát, thì ra đã làm nhiều việc ác!”
Ánh mắt lập lòe gian xảo, pháp lực trên người lão xao động, ngay lúc này đã vận khởi hỏa sắc.
“Yêu phụ này, không thể để ngươi sống nữa!”
Lúc tiếng hét phẫn nộ vang lên, lão giả đã bấm niệm pháp quyết, vung tay áo. Một trận liệt hỏa bao phủ xuống người nữ tử. Ả ta vốn dĩ không nghĩ tới sư phụ mà mình tuyệt đối tin tưởng lại làm như vậy. Ả kinh hoàng, thậm chí còn không kịp né ra.
“Tranh. . .”
Âm thanh trường kiếm ra khỏi vỏ truyền đến, trước mắt nữ tử và lão giả đã hiện ra một mảnh ánh sáng bạc. Kiếm khí lăng lệ đảo quả còn hơn băng tuyết gió lạnh, chém tới chỗ lão giả đang ngự hỏa.
Lão giả toát mồ hôi lạnh nhìn một khe rãnh rộng dưới mặt đất. Một kiếm chém nứt sàn của nhà gỗ, rồi lại chém vào lớp bùn kết băng. Lão nhìn xuống chỉ thấy một mảnh đen nhánh, không biết nông sâu thế nào.
Rồi lão ngẩng cái cổ cứng ngắc lên, nhìn thấy trên đỉnh của nhà gỗ đã bị cắt ra một khe rãnh thật dài, nhìn xuyên qua vết cắt, mơ hồ có một vệt linh quang xanh tươi đang treo trên bầu trời.
‘Tiên Kiếm!’
Thấy phản ứng của lão giả, trong lòng Kế Duyên cười lạnh, rồi cũng mở miệng lần nữa.
“Ngươi cứ việc thử linh phù trong tay áo một chút, xem có thể giữ được mạng cho ngươi hay không. Hừ hừ, xây nhà tu hành ở nơi âm u chướng khí, làm bẩn Pháp Nhãn của ta.”
Tay trái Kế Duyên chắp sau lưng, tay phải tiếp lấy từng đoá từng đoá bông tuyết. Bông tuyết rơi vào trong lòng bàn tay hắn liền chuyển thành nước. Hơn nữa, lão giả cũng không thể thấy trong lòng bàn tay hắn đang hội tụ thành một chữ.
Tuy lời nói của hắn tàn nhẫn, nhưng chắc chắn lão ta cũng không khoanh tay chịu chết. Pháp lực trên thân đã cuồn cuộn chuyển động, đề phòng chuyện ngoài ý muốn, rất có thể đành phải bất đắc dĩ chém chết lão già này trước.
Hiện tại, nữ tử đang lo nghĩ sợ hãi, dù có ngu xuẩn thì nàng ta cũng biết vừa rồi sư phụ muốn giết người diệt khẩu, mà nam tử áo trắng kia cũng không buông tha nàng, chính lúc này nàng lại thấy sư phụ quay lại hét lớn.
“Chạy!”
Nhà gỗ nhỏ đột nhiên sụp đổ, một đạo sóng đất ngập trời dâng lên từ mặt đất, dùng tư thế nghiền ép lao về phía Kế Duyên ở bên ngoài. Lão giả bùng nổ ánh sáng màu vàng, bỗng nhiên chui xuống đất chạy trốn.
Ầm đùng đùng đùng ~~ Cảm giác bên trong đất rung núi chuyển, vẻn vẹn trong nháy mắt, Kế Duyên đã bị một mảnh bóng tối che phủ.
Sóng đất cao khoảng chừng hơn mười trượng, chống đỡ hai đầu sơn cốc, phía trên xoay tròn, nhìn từ dưới lên quả thực là che kín bầu trời.
Kế Duyên vận chuyển thân pháp Du long đến cực hạn, dùng tốc độ ánh sáng lùi về phía sau.
Trong miệng ra lệnh kiếm chỉ ở phía trước.
“Trảm. . .”
Tranh ~~~~
Thanh Đằng kiếm lần thứ hai ra khỏi vỏ, một kiếm này còn viễn siêu hơn một kiếm ban nãy.
Xoạt ~ một dải lụa màu bạc lướt qua, sóng đất trực tiếp phân đoạn. Đồng thời, kiếm quang không giảm, trực tiếp bao phủ xuống, kéo dài đến sông núi ở phía xa.
“A. . .”
Một tiếng kêu thảm thiết ngắn ngủi vang lên.
Kế Duyên lòng còn sợ hãi. Thấy nữ tử bụng lớn đang chạy trốn về phía đầu sơn cốc, hắn hừ lạnh một tiếng mở miệng.
“Định!”
Lòng bàn tay phải ngưng một chữ sắc lệnh “Định”, nàng ta ở phía xa bỗng chốc toàn thân cứng ngắc, duy trì thế xông đến, “Bịch” một tiếng ngã xuống, đầu đụng vào nham thạch.
Dù vậy nàng cũng không thể động đậy được một chút, thậm trí trong chớp mắt còn không thể hít thở, thể nội pháp lực cũng tĩnh mịch, như một khối thi thể chỉ còn có tư duy.
Kế Duyên vừa định buông lỏng một hơi, Linh giác lại là khẽ động. Hắn đưa tay bấm ngón tay tính toán, trong miệng không khỏi kinh ngạc lên tiếng.
“Ừm! Chưa chết?”
Mặc dù lão giả ở trong lòng đất đã bị chém rách thân thể, có máu có thịt, nhưng lại là một bộ thế thân.
“Muốn chạy không dễ dàng như vậy!”
Kế Duyên đứng dậy nhảy một cái, cưỡi mây ngự phong bay đi. Trên trời, Thanh Đằng Kiếm kêu ong ong thống hận, khống chế kiếm quang vụt đi.
Dưới lòng đất của Đình Thu Sơn, lão giả nắm Thái Hư Thổ Độn Phù điên cuồng thôi động pháp lực. Lão đã sợ đến mức tim gan gần như nứt ra, Thế Mệnh Phù trong một tay áo khác đã bị một kích vỡ nát.
Hơn nữa, dựa vào cảm giác do luyện pháp quyết, “Đồ nhi” của lão cũng rơi vào trạng thái không sống không chết quỷ dị. Vừa rồi, lão còn nghe thấy một chữ “Định”, càng không cách nào tưởng tượng là trúng dị thuật gì.
‘Không tốt, tuyệt không thể được! Nếu chết thì cũng mất!’
Lão giả hung hăng bóp nát hòn đá nhỏ màu vàng, trong miệng không ngừng thấp giọng đọc cầu.
“Đình Thu Sơn Sơn Thần cứu ta, Sơn Thần cứu ta! Sơn Thần cứu ta!”