Quách Vân gật đầu. “Em nhớ rồi.”
“Em có đói không?” Minh Thiên hỏi.
Quách Vân sờ cái bụng lớn sắp 7 tháng của mình, gật đầu lia lịa, “Em không đói, nhưng mà con đói…”
Minh Thiên phì cười, anh đưa tới trước mặt cô một hộp súp thập cẩm nóng hổi, thêm hai cái bánh bao nhân thịt thơm phức.
Mắt Quách Vân nhất thời sáng lên còn hơn cả bóng đèn chiếu sáng trong nhà.
“Em mau ăn nhé, phụ nữ mang thai, đói bụng phải ăn liền, là anh để em chịu khổ.” Minh Thiên áy náy nói.
Quách Vân gật đầu, cô cầm một cái bánh bao lên trước, định cho vào miệng, nhưng nhìn tới Minh Thiên, cô lại đưa cái bánh tới miệng anh, “Anh ăn với em nhé..”
“Anh không đói.” Minh Thiên lắc đầu.
“Chồng ăn thì vợ ăn, vợ chồng có trước có sau, hơn nữa, anh lấy em, phần nội trợ em không giỏi bằng người khác, ngược lại làm ủy khuất dạ dày của anh rồi.” Quách Vân dẩu môi nói, cố chấp đưa bánh bao tới miệng anh.
Minh Thiên không đành lòng, cắn một miếng ane ngon lành để vợ yên tâm. Vị ngon tan ra ở miệng, nhưng trong lòng lại ngọt ngào gấp bội.
Cô gái này, trước kia sao anh lại không nhìn ra được, cô rất tri kỷ cơ chứ?
Quách Vân lúc này mới yên tâm ăn đồ ăn còn lại. Cô vừa ăn súp, cũng vừa đút cho cả chồng ăn cùng, hai vợ chồng ăn đến vui vẻ, ấm cúng.
Minh Thiên nhìn bộ dạng của Quách Vân, không biết vì lý do gì, anh luôn cảm thấy bản thân nợ cô rất nhiều, trong lòng lại chút ít dâng lên chua xót.
Anh nắm lấy bàn tay cô, nói: “Tiểu Vân, ở bên anh em thật sự không hối hận chứ, anh bây giờ không giàu có, tỉ phú như Diệp Thành, không tài phiệt như Đặng Đình Phi, càng không có quyền lực như Trần Phong, anh….”
Động tác của Quách Vân dừng lại, hồi lâu mớ nói: “Em không cần mấy cái đó, em chỉ cần anh yêu em, vậy là đủ rồi…Em không hối hận đâu.”
Minh Thiên cười khổ một cái, ” Thật sự không quan tâm, không hối hận sao?”
“Không hối hận.” Quách Vân lắc đầu khẳng định nói, “Anh nói gì thế, nghĩ coi, em với anh, ngủ cũng đã ngủ rồi, con cũng sắp có luôn rồi, em còn có thể hối hận sao…” Quách Vân nói đến đây, miệng cười tươi lộ cả ham răng trắng bóng, “Em thích anh lâu như vậy…bây giờ có anh bên cạnh, mỗi tối mua bữa tối tình yêu cho em, như vậy cũng đủ rồi.”
Minh Thiên nhìn Quách Vân, nhìn dáng vẻ ngườu này, hồi lâu liền ôm chặt người vào trong lòng. “Tiểu Vân, anh xin lỗi.” Mắt của Minh Thiên chua xót, anh chỉ có thể nhắm hai mắt lại để nén nước mắt chảy ra, “Thật khiến em phải chịu khổ cùng anh.”
“Không sao, em không có sao mà, thật đấy.” Quách Vân tựa đầu vào bờ vai rắn chắc của Minh Thiên. Cô nói: “Dù sao, em theo anh cũng đã theo đến tận bây giờ rồi, lấy chồng thì phải theo chồng, em không hối hận. Thật đấy.”
Minh Thiên ôm vợ, “Công ty của anh, chỉ mới bước vào mở rộng quy mô, còn khó khăn nhiều, nhưng anh tin chỉ cần anh cố gắng thêm một chút nữa, qua được lần này, anh cũng sẽ cho vợ anh một cuộc sống tài phiệt như các phu nhân thế gia khác.”
Quách Vân từ từ ngồi dậy, hai mắt nhìn sâu vào Minh Thiên, chân thành nói: ” Em tin anh, tin anh nhất định sẽ làm được.”
Dưới ánh đèn nhu hòa, hai vợ chồng lặng lẽ trao một nụ hôn nồng nhiệt, nụ hôn này không còn là bị xúc tác do bất kỳ cái gì nữa, mà do xuất phát từ chính chân tâm của hai trái tim chân tâm thật lòng.
Không biết tương lai ra sao, nhưng hiện tại có nhau, bên nhau vĩnh viễn vậy là đã đủ…
Minh Thiên và Quách Vân trong một khắc nào đó, trong tim đã có chung một điểm suy nghĩ..
Không sợ điều gì, chỉ sợ hai tâm hồn không đòng điệu…
….
Chương này hơi ngắn, nhưng cũng đã kết HE cho cặp đôi Vân-Thiên rồi nhé các bạn ơi. Cảm ơn mọi người đã yêu thích cặp này nhé.
Yêu Yêu mọi người. (^-*)