Ở bên chân hắn, bày ra một thùng gỗ rất là bình thường, bên ngoài dùng vải thô bao lại, không thể suy đoán ra vật gì ở trong đó.
Lẽ nào hắn muốn tặng lễ vật cho ta? Bên trong rốt cuộc là cái gì đây?
Thân phận quan gia? Thân phận cá nhân? Có ý tứ gì?
Vấn đề bình thường mà lại cổ quái.
Hắn hơi trầm ngâm, quan gia, có lẽ là thân phận hiện tại của hắn, hay là còn chỉ khác, tỷ như phụ hoàng?
Thân phận cá nhân, là thân phận người thường? Quan hệ bằng hữu giữa người bình thường?
Trong lòng hắn đột nhiên khẽ động, ý tứ của hắn chẳng lẽ muốn tự mình buông bỏ thân phận thái tử, dùng thân phận bằng hữu tiếp thu lễ vật thần bí này.
Lý Hanh mỉm cười:
– Đáng tiếc ở đây không có chiếc bàn cũng không có hảo tửu, muốn mời huynh đệ uống một chén cũng không có cách nào, hả hả.
– Có tâm ý là được.
Người nọ cười ha hả, hai tay ôm quyền:
– Tiểu đệ Lôi Châu Đường Tiểu Đông, ra mắt đại ca.
– Cái gì?
Sắc mặt Lý Hanh đột nhiên biến, hộ vệ của hắn bước tới thật nhanh, lại lần nữa ngăn ở trước mặt hắn, trường kiếm bảy xích hàn quang lạnh lẽo khiếp người.
Hiện tại toàn bộ Trường An thành, ai không biết hắn là con rể của Lý Lâm Phủ. Mà người quan tâm đến chính trị đều biết, Hữu tướng đại nhân và thái tử điện hạ ở thế nước lửa bất dung.
Một vị thái tử tương lai thừa kế ngai vàng lại bị Lý hữu tướng chèn ép không ngẩng đầu nổi, nói thê thảm thì còn thê thảm hơn, hơn nữa thái tử tiền nhậm cũng gián tiếp chết trong ba tấc lưỡi không xương của Lý hữu tướng, muốn nói Lý Hanh không hận Lý Lâm Phủ thì mới là chuyện lạ.
Đường Tiểu Đông cười ha hả:
– Đại ca cũng chỉ có chút lá gan như vậy sao?
Nào là thân phận quan gia thân phận cá nhân gì đó, nói trắng ra là hắn hí lộng nội tâm, ý tứ muốn Lý Hanh có chiều hướng theo giao tình huynh đệ.
Cùng Lý Hanh xưng huynh gọi đệ, cũng chính là dự định lâu dài ngày sau, người ta là thái tử điện hạ đương thời, hoàng đế ngày sau, tự mình đương nhiên chỉ có thể làm tiểu đệ thôi, ha hả.
Nhìn vị quỷ tài của thế nhân đương đại này, có chút khó hiểu tự nhận làm tiểu đệ. Lại mang theo thùng bỗ bình thường đi tới, sắc mặt Lý Hanh đỏ lên, thấp giọng nói:
– Lý Uy, lui ra.
Lý Uy giật mình, thu kiếm thối lui một bên, chỉ là đôi mắt to vẫn luôn cảnh giác nhìn chằm chằm vào Đường Tiểu Đông đang đi tới.
Trên đỉnh núi không hề thiếu đá lớn bị phong hóa, Đường Tiểu Đông đặt thùng gỗ ở giữa hai khối đá, đặt mông ngồi ở trên một khối.
– Đại ca, đó là lễ vật tăng cho người, xin vui lòng nhận cho.
Lý Hanh hơi chút chần chờ, tiến lên vạch vải thô ra, không khỏi liền giật mình.
Trong thùng gỗ chỉ là một đống gừng già, có cái gì vui chứ?
Khuôn mặt Lý Uy lộ vẻ tức giận, tay to nắm chặt chuôi kiếm ngón tay trắng bệch, chỉ cần Lý Hanh hô một tiếng, lập tức rút kiếm giết người.
Vẻ mặt Đường Tiểu Đông vẫn thong dong trấn tĩnh mỉm cười khiến kẻ khác thấy bí hiểm, đầu lông mày Lý Hanh nhíu lại, tựa hồ hắn không nói giỡn.
Một thùng gừng kia cho ta là ý tứ gì?
Một thùng gừng… Thống nhất giang sơn?
Sắc mặt Lý Hanh đột biến, bất an nhìn bốn phía, lần nữa chú ý đến người Đường Tiểu Đông.
Đường Tiểu Đông cười ha hả:
– Đại ca yên tâm, việc hôm nay chỉ có ba người c
Ngụ ý, cả tòa núi này đều bị người của ta phong tỏa rồi, ngay cả chim cũng không thể bay tới. Về phần chuyện bí mật đại nghịch bất đạo xét nhà diệt tộc này, chỉ có ba người ở đây biết.
Dù sao nữa việc này một khi tiết lộ ra ngoài, chắc chắn là tử tội hạng nhất toàn tộc rơi đầu. Nguồn truyện: TruyệnFULL.vn
Lý Hanh hít một hơi khí lạnh, cười mạnh nói:
– Đường huynh đệ, chuyện này không thể đùa giỡn được…
Biểu tình Đường Tiểu Đông rất nghiêm túc, tuyệt không có bộ dáng đùa giỡn.
Lý Hanh thở dài một tiếng:
– Cảm tạ huynh đệ để mắt tới ta như vậy, thảm trạng của ta hiện tại chắc huynh đệ cũng biết, có khả năng sao?