– Tần sơn chủ ở lại, những người khác lui ra đi!
Phủ chủ ra lệnh, mọi người hành lễ lui ra.
Miêu Nghị ra khỏi nhà gỗ sắc mặt đen kịt dưới cái nhìn soi mói của các lộ sơn chủ, sải bước đi xuống chân núi, không thèm để ý tới Hùng Khiếu bên cạnh lạnh lùng quan sát.
Diêm Tu được Miêu đại động chủ cho người đi thông báo, lúc này dẫn theo Thiên nhi và Tuyết nhi trở lại, đang chờ dưới chân núi.
Thấy Miêu Nghị xuống, ba người cùng nhau hành lễ nói:
– Động chủ!
Miêu Nghị vung tay lên, tức giận nói:
– Không dám nhận, động chủ Đông Lai động đổi người rồi, sau này các ngươi gọi người khác là động chủ đi!
Hắn bỏ lại ba người đang kinh ngạc trợn mắt há mồm sải bước rời đi…
———–
Núi xanh phủ tuyết, tàng cây đầy băng sương.
Đi ra nhà gỗ, Tần Vi Vi đứng ở cửa đưa mắt nhìn theo thân ảnh Miêu Nghị rời đi một hồi, quay đầu nhìn tả hữu nói:
– Các ngươi lui ra!
– Dạ!
Nhân mã đứng ngoài cửa chờ lệnh chắp tay rời đi.
Tần Vi Vi quay người lại, kết quả phát hiện Dương Khánh cũng đang chống tay đứng ở phía sau khung cửa.
Xoay người đứng qua một bên, Tần Vi Vi một thân quần trắng như tuyết nhìn chân núi không nhịn được hỏi:
– Phủ chủ, không phải là ngài vẫn rất thưởng thức hắn sao, vì sao lần này liên tục giáng chức hắn hai lần như vậy?
Dương Khánh hơi nheo mắt nhìn chằm chằm bóng Miêu Nghị sải bước đi xuống chân núi, dư quang khóe mắt đảo qua nữ nhi một lượt, cố ý tránh né:
– Cần lý do sao?
Tần Vi Vi trầm ngâm, cuối cùng vẫn hỏi:
– Cha, con muốn biết tại sao.
Nàng không biết Dương Khánh chỉ là muốn thử thái độ của nàng một chút, thấy nữ nhi mình từ trước tới nay vẫn không gọi cha ở bên ngoài, hiện tại lại lấy thân phận nữ nhi cầu cạnh, lúc này xác nhận trước đó quả thật là Tần Vi Vi muốn giúp Miêu Nghị.
Ít nhiều có chút tò mò, y bèn hỏi:
– Theo ta được biết, trước nay con vẫn cảm thấy không thuận mắt tên động chủ Đông Lai động này, vẫn muốn cách chức hắn, vì sao lần này ngược lại muốn giúp hắn?
Lời này làm cho ánh mắt của Tần Vi Vi có hơi tránh né:
– Lần này hắn cứu con thoát khỏi một kiếp, còn đánh bại âm mưu của Lưu Cảnh Thiên, coi như là có công. Huống chi lần trước hắn còn từng cứu con một lần, con không muốn thiếu nhân tình.
Chuyện này cũng phù hợp với suy đoán trong lòng Dương Khánh, lại hỏi:
– Vậy con cho là ta nên xử trí hắn như thế nào?
– Xử trí như thế nào là chuyện của cha, bất quá con chỉ thắc mắc, vì sao lần này cha nhất quyết bám lấy không tha cho hắn?
– Tiểu tử này càng ngày càng vô pháp vô thiên, dưới tay có được chút nhân mã, chỉ là một động chủ nho nhỏ cũng dám dẫn người hai lần tập kích đường đường một sơn chủ.
– Xem ra trong lòng của cha, Hùng Khiếu vẫn quan trọng hơn hắn.
– Con thấy như vậy sao?
Dương Khánh quay đầu lại nhìn chằm chằm nàng hỏi.
Tần Vi Vi hỏi ngược lại:
– Chẳng lẽ là con đã hiểu sai ý cha?
Dương Khánh lắc đầu nói:
– Nếu như bàn về địa vị, tự nhiên Hùng Khiếu quan trọng hơn Miêu Nghị, ta thiên vị Hùng Khiếu là sự thật, đối mặt các lộ sơn chủ, ta cũng chỉ có thể thiên vị Hùng Khiếu. Nếu như ngay cả thủ hạ tâm phúc đi theo ta nhiều năm ta cũng không thiên vị, mà thiên vị một người mới, như vậy sẽ khiến cho lòng người bất mãn, sau này ai còn bán mạng thay ta?
– Nhưng đó cũng chỉ là ngoài mặt, nếu như không có ta dung túng, hắn lấy đâu ra nhân mã đấu với Hùng Khiếu? Ta hỏi con, con cảm thấy hiện tại hắn có phải là đối thủ của Hùng Khiếu hay không?
Tần Vi Vi trầm ngâm nói:
– Lúc người của ba đại môn phái còn chưa tới, bằng vào thực lực trên tay hắn, chỉ sợ Hùng Khiếu cũng có chút kiêng kỵ, hắn có thể công vào Thiếu Thái sơn giết hai tên thị nữ thiếp thân Hùng Khiếu chính là chứng minh. Bất quá hôm nay đệ tử của ba đại môn phái đến tay của Hùng Khiếu dồi dào như vậy…
Lời còn chưa dứt, Dương Khánh đã nói tiếp:
– Chính là đạo lý này, bây giờ là tiểu tử Miêu Nghị kia chiếm hạ phong. Tiểu tử này vô pháp vô thiên gây chuyện lớn đến mức này, đã tạo cho Hùng Khiếu đầy đủ lý do đối phó hắn. Hắn có thể làm như vậy, chẳng lẽ Hùng Khiếu không thể làm như vậy?