giờ luôn mồm nói mình là người nhà họ Lâm? Sao.
tôi không thấy mấy người làm được gì cho nhà họ
Lâm hải”
Lâm Ngữ Lam chỉ vào hai người anh họ, tổ hết
những hành động đáng ghét của bọn họ.
“Câm miệng!” Bác Cả của Lâm Ngữ Lam rít lên
the thé, cắt ngang lời của Lâm Ngữ Lam, quát:
“Nếu đã nói đến nhà họ Lâm, vậy tôi sẽ nói rõ ràng
với cháu, đi tới trước mộ của bà mẹ đã chết nhà
cháu, hỏi xem rốt cuộc cháu có dòng máu của
nhà họ Lâm không! Nhé!”
Lời nói của bác Cả khiến vẻ mặt Lâm Ngữ Lam
cứng lại, sau đó trở nên đờ đẫn: “Bác nói cái gì?”
“Ha ha, tôi nói cái gì?” Bác Cả cười khẩy: “Vậy thì
hỏi người ba yếu đuối của cháu xem, lúc đó khi
mẹ ruột của cháu vụng trộm bên ngoài, ba cháu
đang làm cái gì!”
“Chị Cả!” Lâm Kiến Vũ vẫn luôn không nói chuyện
cuối cùng cũng lên tiếng: “Đủ rồi! Chuyện này
không có liên quan đến con bé!”
“Ba, rốt cuộc là chuyện gì?” Lâm Ngữ Lam nhìn
Lâm Kiến Vũ.
Những người còn lại đều nhìn Lâm Ngữ Lam với
vẻ mặt xem kịch.
Lâm Kiến Vũ im lặng nhìn con gái của mình, trong
mắt tràn đầy áy náy.
Vương Vỹ nở nụ cười: “Luôn miệng nói mình là
người của nhà họ Lâm, luôn miệng nói mình trả
giá vì nhà họ Lâm, lại không biết mình là một đứa
con hoang, trên người không có chút dòng máu
của nhà họ Lâm, còn ở đây…”
“Bốp!”
Vương Vỹ còn chưa nói hết lời đã bị một âm thanh
giòn tan cắt ngang, trên sườn mặt anh ta còn in
dấu dép đo đỏ.
Tiếng vang lanh lảnh này khiến sự chú ý của mọi
người dời khỏi hai cha con Lâm Ngữ Lam, tập
trung lên người Vương Vỹ.
Trương Thác chậm rãi đi đến trước mặt Vương Vỹ,
cúi đầu nhìn tay phải của mình, dùng ngón cái xoa
lòng bàn tay, nhẹ giọng nói: “Xin lỗi, nếu không tôi
đảm bảo hôm nay anh sẽ không đi ra được cái
cửa này.”
Lúc này, Trương Thác để trần chân trái đứng trên
sàn nhà, chiếc dép lê trên chân anh đang trơ trọi
nằm dưới chân Vương Vỹ, nói với tất cả mọi người
dấu dép trên mặt Vương Vỹ là từ đâu ra.
Vương Vỹ đưa tay che mặt mình, anh ta có thể
cảm nhận được rõ ràng sự đau rát trên mặt, nhìn
Trương Thác không thể tin được, giọng nói cũng
hơi run rẩy: “Đánh tao! Mày đám đánh tao hả!”
“Chát! Chát!”
Trả lời Vương Vỹ là hai tiếng bạt tai lanh lảnh.
“Xin lỗi mau, lần sau sẽ thành ba cái tát, cứ cộng
lên như thế, đến khi đánh chết anh thì thôi.”
Trương Thác nói rất nhẹ nhàng, giống như đang
nói một chuyện vặt vãnh vậy, nhưng giọng nói của
anh lại khiến người ta cảm nhận được một sự kiên
định, điều anh nói, chắc chắn anh sẽ làm được.
Hành động của Trương Thác khiến mọi người
trong phòng khách, kể cả Lâm Ngữ Lam đều ngơ
ngác, ai cũng không ngờ anh sẽ ra tay, cho dù khi
nãy mắng nhiếc anh, nói anh là người thấp hèn,
bảo anh châm trà, anh vẫn đáp lại bằng khuôn
mặt cười, ai ngờ đột nhiên sẽ trở mặt chứ.
Khi nãy Lâm Xuyên vốn muốn nói cái gì đó,
Trương Thác lại đột nhiên nổi điên, khiến anh ta
nuốt lại lời đã đến bên miệng, trưng vẻ mặt xem
kịch đứng ở một bên, chỉ sợ thiên hạ không loạn.
Em họ Từ Uyển thì nhìn Trương Thác thêm mấy
lần.
Mẹ của Vương Vỹ giận đến toét mát, nhào tới chỗ
Trương Tháo, bị anh tiện tay đẩy ra làm ngã sang
một bên, còn chưa đứng dậy đã thét chói tai:
“Lâm Kiến Vũ, đây là con rể tốt cậu tìm đây hải!
Ha! Nếu hôm nay cậu không ăn nói rõ ràng, tôi với
cậu sẽ không xong đâu!”
“Bác muốn ăn nói cái gì?” Lâm Kiến Vũ còn chưa
trả lời, Lâm Ngữ Lam đã lên tiếng trước, mắt cô
sáng như đuốc, nhìn chằm chằm bác Cả của
mình: “Là con trai của bác nói năng lỗ mãng
trước, chẳng lẽ còn muốn bọn cháu đứng ở đây bị
anh ta sỉ nhục sao?”
Mẹ của Vương Vỹ bò dậy, tức giận đến cả người
run rẩy: “Báo cảnh sát! Chúng tôi muốn báo cảnh sát.