Nghĩ tới cảnh một người một người một kiếm, tung hoành ngang dọc khắp sơn hà, khiến cho Vân Thiên Hà bất chợt ngẩn người si mê.
Phì phì !
Tựa hồ như phát hiện mình bị khinh thị, con ngựa Truy Vân này tiếng thở càng thêm trầm trọng.
Vân Thiên Hà phục hồi lại tinh thần, cẩn thận nhớ lại một số điểm quan trọng trong thuật cỡi ngựa, hắn loài ngựa phải trải qua thuần hóa thu phục mới có thể cưỡi, nếu không thì đừng mơ tưởng đến chuyện ngồi trên lưng nó.
Càng tốt có linh tính chính xác là bảo mã, tính tình càng cương liệt càng khó thuần phục, nhưng nếu thu phục được sẽ tuyệt đối trung thành, nếu đổi chủ nhân thì không khống chế được.
Muốn cỡi con ngựa Truy Vân này trở về, phải xem xét tính tình của nó, cùng nó trao đổi câu thông mới được.
Nghĩ lại con ngựa này vẫn còn non, nên Vân Thiên Hà tìm kiếm xung quanh rất nhiều cành lá cây cỏ xanh non đem về, tự mình đút cho nó ăn, ban đầu Truy Vân mã tỏ vẻ chẳng thèm quan tâm tới, nhưng khi Vân Thiên Hà đưa tới gần mũi nó, mùi hoa cỏ tươi ngon xộc vào, khiên nó ngẩng đầu lên hít hít, từ từ di chuyển lại gần.
Vân Thiên Hà biết Truy Vân mã này đã động tâm với mỹ vị, nên hắn kiên nhẫn chờ đời, thành tâm thiện ý bày tỏ ra.
Dù sao mới chỉ là ấu mã, chỉ qua một nén hương thời gian, nó đã không chịu đựng được sự cám dỗ của thức ăn, tiến sát lại gần, tựa hồ như cảm nhận được thiện ý của Vân Thiên Hà, nó bắt đầu ăn, cừ từ từ dần dần, Vân Thiên Hà nhẹ nhàng vuốt ve trên cổ nó, bờm, khẽ gãi gãi.
Sau khi Truy Vân mã ăn xong, Vân Thiên Hà cùng nó nhìn nhau, ánh mắt đề phòng đã bị tiêu trừ, nhưng vẫn còn lại một chút trẻ con nghịch ngợm cùng kiêu ngạo ,bất tuân, hiển nhiên chỉ cho nó ăn không thể nào thu phục được nó.
Nếu như cưỡi lên lưng nó giờ này, chắc chắn sẽ bị nó đáp xuống.
Vân Thiên Hà suy nghĩ một chút, đều là những động vật có linh tính, chúng đều có trí tuệ, nhất là những loại thường xuyên dong duổi trên đường, hay chiến trường, chúng thường hiểu được ý tứ của loài người, nhất là khi đã nhận chủ nhân sớm chiều chung đụng.
Cởi dây cương từ cọc xuống, Vân Thiên Hà cũng không có cưỡi ngay lập tức, chỉ dắt nó đi, vừa đi vừa nói chuyện:
-“Ngươi nếu chịu cùng ta dong ruổi thiên hạ, thì ta cũng chỉ có thế đem ngươi nuôi nhốt ở trong chuồng, nếu ngươi có thể vượt qua được cuộc sống buồn tẻ…”
-“Phì Phì !”
Tựa hồ như hiểu được ý tứ của Vân Thiên Hà, Truy Vân mã thở mạnh mấy tiếng, vó trước đạp mạnh mấy phát, Vân Thiên Hà nhìn thẳng vào mắt của nó, dần dần hiểu được ý tứ:
-“Muốn làm chủ nhân của ta, ngươi có bản lãnh gì, ta mặc dù không muốn bị nuôi nhốt…”
Trong lòng vừa động, Vân Thiên Hà lập tức lấy lại bình tĩnh, vẫn nhìn vào mắt của nó, vận dụng thuật thôi miên, từ từ dần dần, ấu mã cảm giác buồn ngủ hai mắt chậm rãi nhắm lại..
Thuật thôi miên dụng tương đối thành công, Vân Thiên Hà trở nên bình tĩnh, liên tục dẫn đọc truyền dẫn ý nghĩ một người một ngựa dong duổi thiên hạ…Khiến cho Truy Vân mã hiện lên ảo tương hào hùng cùng chủ nhân tung hoành thiên hạ.
Thấy Truy Vân mã đang trong tình trạng mơ màng, Vân Thiên Hà nhẹ nhàng nhảy lên lưng nó, tạm thời nó vẫn an tĩnh.
Nhưng đột nhiên Vân Thiên Hà hét lớn một tiếng, khiến cho Truy Vân mã giật mình tỉnh lại, phát hiện Vân Thiên Hà đã ngồi trên lưng từ lúc nào, không có suy nghĩ cứ thế mà chạy đi.
Nhưng một lát sau, Truy Vân mã phát hiện ra điểm không đúng, trở nên tức giận, ngay lập tức nó chồm lên liên tục, tốc độ đề cao mấy lần, muốn đem Vân Thiên Hà hất xuống khỏi lưng của nó.
Vân Thiên Hà sớm đã có chuẩn bị, đầu tiên hắn dụng thuật thôi miên khiến cho Truy Vân mã mơ màng, truyền vào hình ảnh của hắn là chủ nhân của nó, sau đó mới tiến hành bước cuối cùng đánh thức nó dậy giao thủ thu phục nó, lúc này cả người Vân Thiên Hà đã dán chặt trên lưng ngựa, hai tay chắc chắn như gong kềm, để mặc cho Truy Vân mã tùy ý chạy đi.
Chạy được tầm năm canh giờ, lúc này đã là xế chiều, tốc độ của Truy Vân mã cũng chậm lại, từ từ bĩnh tĩnh, chạy những bước êm ả, không còn xóc nảy như lúc trước.
Ở trên ngựa Vân Thiên Hà lúc này cũng không dễ chịu chút nào hơn năm canh giờ nội tạng lồng lộn như trong máy giặt, hai tai ong ong, thể lực của hắn cũng bị Truy Vân mã làm cho tiêu hao hầu như không còn, việc này không thua kém gì một ngày luyện công, hơn nữa còn khiến cho cả người rã rời.
Cũng may ý chí của hắn thập phần kiên định, một mực cắn răng chịu đựng thi gan cùng Truy Vân mã, cuối cùng sau hơn năm canh giờ giao chiến, Truy Vân mã cũng bị thuần phục.
Mặc dù đã chiến thắng Truy Vân mã về mặt lực lượng, nhưng trong lòng Vân Thiên Hà vẫn chưa nghĩ đã thu phục được nó, hắn còn phải tiến hành một bước cuối cùng, tiến hành trao đổi qua lại.
Hắn xuông ngựa, dắt ngựa tới một khe nước gần đó, để cho nó uống nước thật trong, hắn lại tìm kiếm một đống hoa cỏ tươi ngon mang về cho nó ăn, vừa cho ăn vừa thực tâm nhìn vào trong mắt nó.
Lân này Truy Vân mã ăn rất hăng hái, trong mắt đã có hình bóng của Vân Thiên Hà, lỗ tai vẫy vẫy, cúi cúi đầu chà chà vào người hắn, biêu hiện rằng đã chấp nhận hắn làm chủ.
Thấy hành động này, Vân Thiên Hà mới thở phào một hơi nhẹ nhõm, trong lòng tràn ngập vui mừng, nhìn Truy Vân mã nói:
-“Từ hôm nay trở đi, ngươi sẽ mang họ Vân, tên gọi là “Vân Bôn ” !!”